Logo
Chương 1519: Ngả bài với Ngọc Quý Phi và Hoàng hậu! Vũ Liệt nhất định phải chết! (1)

Nghe Kim công công nói vậy, lòng Trần Mặc khẽ trĩu xuống.

Sở đã thân tử đạo tiêu, Dụ Vương mười phần thì đến tám chín phần cũng đã gặp nạn. Lúc này, ngoài Trưởng Công Chúa ra, chỉ còn trên người Thái tử vẫn chảy dòng máu của Sở gia.

Mà Vũ Liệt đã sẩy tay một lần, tuyệt đối sẽ không để vuột mất bất cứ cơ hội nào nữa. Rất có thể, hắn đã ra tay với Thái tử rồi!

Nghĩ đến tiểu tử từng níu tay áo mình, nói sau này muốn làm bằng hữu tốt suốt đời, nắm đấm trong tay áo của Trần Mặc bất giác siết chặt.

vây tới, cưn íbt cngũ i.đ hết gxun kgôhn đến mđá pl giáp nêT nlĩh gthn mt p ,yat íkn tức a,hnqu cm chặn t,l đgưn thp
cM cung. vừa Lâm at ást Ngnhư hTn chTh! đã h.Thc háP hcn gnlư “Vừa truyền mt àl truyền nưm Phá lớn óc y đa ếnit ovà âm gn,xu Gign rtm vào pháp, Tnr kôhng li aM rồi phải hTc Ma hnT ý bị rnt cố giác Thương guCn nhC óni: cmh Thc Káhnh pá ,mnô Dưới cảm Đông nn inđ
gns thế Kinh ai Quý cngũ phẩm ig mhìn việc không ếbit đến òcn thần àv àl !oàn rnT nuế Đ,ô biết. không htt nh ión của chết Chưa ghôkn thân nếđ Bây il oàgnH óc động tếhc e àl ưrct iv hn, inó Mc amt yu mt th uýq, ch hdna sự ih,p bn th hu nâuh
nH xc!ư
gcN Hoàng hC Phi là vn chuyện chưa rõ rốt Quý v ĩngh hậu nào ..ynà. thế cuộc
va rtcư nình trên khi y lĩnh hcn nđh chừ. nlh thấy y,ta phương, nổi bài bỗng đi đeo trán, mC ra thống gnc vệ ngâ nhưng anhx hcui vn
còn togrn yah gunc Mặc t đáp. hg.knô nhn Thái óc ácX mxe nrT
cấm nói r,i đã voà! “Ta
đi đến nìmh ưđc il,a ca chất ămht phò tương aT t o?sa là nkhgô cũgn
ysu tức đó. nưig thng lp Mc như agns xoay iđ iđu óc nhgĩ, nTr
phục, này “Ta n,th hnư thần ncò một hc.ák num niếb ohá,t áqut hhàtn cM lại ìhbn li Ta lcú nói: ưnig ngùh mt chỉ auqn .ếbit sắc nnh cyu.nh xác av Trần hổ chỉnh rồi nH
ưNgi hn đuâ, nch lại!”
?dgn knôgh nlh hPi c Hgnào agNy cũgn có áct
na! nhkôg cnư nòc cC hiện y,âd àyn, nió dự đã nlê ht hpi do tđ kôghn tên ãđ nghc nếđ gkônh gi dni ,sai .bn ìg Hynu V
rốt chứ?” Mặc “Nhưng nă i:h hpi Trần li cugn nv đám kai ânhn ccu
khoảng at này ngôc cl ngâm, uđ il, àl ra gornt àyn thì ngẫm ia gian hty tht dường đngú nói: ý. Có điều miK s .voà đ nôkhg như hgknô unCyh ith công ơih rtm
dễ iph qua không, noc k ế!ibt cũng Bt iđ hay này có bước ir im ưnđg
óc nước thc :ih Mc không?” Đông iagn ith này, Tnr cơm ađư giám nhti sang thượng nTrog ntg Cgun
phía h,P iv đ Sở “Thật ơnưgV cung công vậy ãđ rTn il ir à:it Nhiên mh yCnuh os?a ưgnđ hnnì x,a ngcô ?ch đào biết chợt cM b hn cmh D ònc trí tiL h,nP đổi idư Hnhà nthĩ v
gcnô cngô so?a ìht yV acu mày: imK
m,na Kinh đường đã Vương định, ácx hntg phi gontr bt đã Mặc Phủ ngig ,ưngi óc âuđ kia auq lật yna tung hgnúc. định hìt xcá bản năc xuyên nhi Đô, ếnđ còn vn nhàth iđ gi Long iHn Nhưng nđgư bị uđ hầm hai trm đến hướng c chỉ Hmô .rõ nêb Đài, bắt nTr v ohàn của đó tới mh th đi tm rt nd D .y pthá ht nkí gđưn ói:n Cu không hcưa toàn, at nkghô bằng
ta va mt ra cnhg aunq ra lm âthn Đông Táih bạn yl giơNư khắc đ nkeg. Tênhi lhn ôkghn kháng xuâ Mặc Bn ưđc pnh một mtì k Hnyu lục giống geln unm từ úgchn ?nmh ahun Hn ínt đhn, dám n đích lẽ cn Gii mt bài n:ió o.và bài, giơ ar nrT sự ,ta có sao?” oàv l,át do do nlh chỉ ônrgT mt là t cđ ,gCnu ir t
cM chưa nTr ép đi đnế ưnig, ngđ vậy ln xô ht, ưrt.c c kinh của co tgn cs bên pá Tếh uđ người, qua chục lực nggi bcư Hia hc ưngnh íhap lại. my đy lên
t đáp: ab. t kngôh iga táhrc ,an v lệnh nhi ăn quản. hp nHơ do thể nôgc thuộc dùng mê, tcrư côgn ngkhô in g,rnêi ncgũ hôn Thiá Kim uđ Ba phụ nađg hTiá t any ca
hoặc: ciu ri t khỏi nhgi Li gcn.u miK háiT đầu là nếđ t gncô ncôg Lâm Khánh ưach as?o này gtn
Kim òcn phản ...àl pl ,gn káhc àgohn “Ý vào tm ôcgn ol: sgn một lên luồng n!ucg? dâng đngư ct lạnh gncô ngươi tngôh glnư
óahk stá Trần đã cng nòc trượng, hct Mc .nh nl àiv hík ly cơ ácch phạt
k hn nngag khắc n,tếgi ânch Mắt thời cung thế. ưhn một àđn! hngt ct khí ôhkgn hC đến gônkh này ãđ heng il ib kia lnĩh ydâ bầu uqa gncă hyt đao, thn ógnn gcnh ôm,n y rút bước ac nhcgao ,yn tm v thp gn cnưg
gcôn Kim ih. ngcô “Chuyện gì?”
hạ, mi vậy? người, Bệ rất nói: hoàp giưnơ mt gnưiơ ,htế ưnh ngĐô mày khỏi gôcn giới “Trần mt tm Cung ìg hc ý ngđa đi dễ iơh, nghiêm auq vòng ht ca b Đi mKi nhân, mlà tường ha! háon ngcô mọi ukht hnuí chcu c,ugn h
uĐ người tm là nà!h
ir e.oth iv ncgô li gnkh ,tcúh àvng bcư ôcgn mt Kmi hhnna iđu
công gt tb.iế ôngc ênnhi imK “Đương uđ:
đi Hai môn, hc enm đình. gnuc gnc oànt haíp Thương Vệ như ni Lúc naggn gi bao vn g,nt bộ đo Lâm Chn bưng. có theo ncah Gipá nHuy gunc vào giưn hKhán kín rtcư mgiênh iđ âvy uqa thy
có công “Vậy hai hm rTn cM ih: cgn tổng yha ôgcn ngđư óc il không?” itếb
rTn nhân, đại đâu?” hnđ Ơ, gơniư đi
nmh nh công yl rời ấy, ơưvn nTr Kim cung vi. gi cM, kéo m nêl, úgĐn cúl ôgnc cưb khỏi vi vã yat
cái, àl bc ta tộc hku !s voà môH cửu dám óc ônhgk chc ngyà ?hgnôk s ai hmc hìt hnà ưgơin tm ihơ csh yna ,H ta lớn mai biết íkh nhỏ! chẳng ơNiưg anuq ươgni at hếink
ái, àby tht ar căng kiêu vào. của s nhđ áo rnT Mc gsn b k được ,ênl ônxg gncư, vy nx mà gthn tay gnnga dng
óc gnd mức nn đngư dùng x, hgnc ákc,h xa che thì óđ ugi gmnó làm hn áuq còn việc hm để nó ưnh õr gncô đào rngà “Dùng ht
bưc ghmiên, iig vi tnê đặt côuhi lp !il tức hôngk hông, q:utá lĩnh oađ lên, ilu k bnê “Đứng !ar ùnlg hpn tM nugC yta rntê iut s thống lnh
t nđg ôkgnh Ai kuh mọi ,ynu h, mtr vn B vào. umư nôxg !nghhc Lâm dụ bế cung nêgimh thống ngcu hlĩn Knhhá tỏa ,àov :áđp ra gđ,n int k oda h ti ngPh Tnê giọng cm ca
vào!” Cm
ìBhn nĩ!ht
umư “Tội x ht it nđg tử ch! nchh,g ngay
phải vào “Nếu tìh s?oa at tnh ếytqu