Logo
Chương 1520: Ngả bài với Ngọc Quý Phi và Hoàng hậu! Vũ Liệt nhất định phải chết! (2)

Khi đột phá đến Phần Lôi cảnh của Thái Cổ Linh Tiên, hắn đã có thể điều khiển địa mạch ở một mức độ nhất định, từ đó thi triển thần thông Súc Địa Thành Thốn. Mượn cách ấy để truyền Thần Thức, đương nhiên không phải chuyện khó.

Sắc mặt Kim công công lập tức trở nên nặng nề.

Dù không hiểu Trần Mặc làm cách nào, nhưng lão cũng biết hắn tuyệt đối sẽ không đem chuyện này ra đùa.

“Nếu quả thật đúng như ta suy đoán, vậy đám thị vệ này canh giữ không phải Thái tử, mà là thứ khác.” Trần Mặc trầm giọng nói: “Tình hình Đông Cung có lẽ còn phiền phức hơn nhiều so với tưởng tượng.”

hai ãđ nó:i tm pòh tnuh Bệ lát od nôhgk tay gcnô ôgknh Kim Huyền nếu xưa il có cũng Nmă h hâkm đế nh nhđ hi ôti đăng gì, bề ir iurt igưn nêit ,cc hnng ôgcn n định. .thế th nói đến im ra ghôkn gln cơ logn V
ocà ơ,ngnư gnơưn ýuQ nv tgi v hamt cảnh “Hạ như inđ t, ctó nàhh hậu qnau gànoH hhcn iếkn tượng, gnnươ ca th kim tưởng h,poà kiến ,h tm yTh hk Tnr iha Mc igưn àgnn nauq tham hai im hpi :l nưngơ y ogtnr hccú ônkhg an. khom chúp
inH cần oàn võ chối.” năng, hngCu mìt Đô ếnu bước, ngđ, nay ch lúc nh rngưt ovà nnhâ chn mìt cung s Ch ,ta đại hnôkg từ thiên inó: mKi a.n cứ đến th nKhi cũng àno trong tb thế dừng g,ipú ohc hk cc óc cần aT àov gônc không cH. òcn gôcn rTn Ly
hạ nrT khẽ gì? yv tgi, “Chém đao àl bng cs? óni imT “Điện lno cM ý
háP nv gònl he.np ln iưng oiL hn rgton oàn ra, ưnh như đứng nhất, ngoài có gcôn oah mi Lâm nàb inơ êuit Cgôn étx phủ, đầu n,h s cThh nói: nrT cung nôcg gmon ưnlg ta là vật tay. còn nhiều úgpi ôcng ánKhh nhỏ Mc vic v tra một nội cnug uđ Ma
tạ Mặc Trn nôcg .ôgcn tay. aĐ hpc
hnÁ nógn Tnhha aH ln iat vành .ran tm gln lại pnh ágic bt nhớ yhunc có tr,ưc n,ráth Nghi
àogin nưh b nhất c đã tb t tv đích vì ai đoạn, Nuế K cũng cn iđ thành ynà thủ ưgnnh nnìh .nơh Tnr t,i tt tr ih, hắn——” của nên ar chẳng th ihns mà ih tđ nh bị nnhâ tngr mắt đ mục tth
sâu at “Trần côgn ơh,i một ânhn đại ncôg hít ih Kim thẳng: ?gì màl nc
uth Không ia nđế đang nhìn noat cm tonrg nh cngũ tnh nhít nh bộ utri at btiế toàn không hắn. hcính không vi là “Trong gì.” uiđ o,àn đình, duy ut người âus ògln ai ếibt
gnl Mặc bước vi đi ct chính, êln mt tiếng ltư l chn đáp, nh tư hpc .voà nàng. qua cúL rTn nêb Ha âVg.n
này im già tbếi l uh? đã iag Hoàng nh ãoL quan nhgc hệ
phất ưgin công coi kh nhân nhân iđn rtng. kíh rồi, ũgnc tay ngcô nma iđ h môi dù áo ,iưc đi. là mà cong xoya ưnigơ Kmi ir ,hk sao nrT khách
khẽ inh gì, óc gôcn s nhân.” tức tg ápht iđ pl mKi “Nếu gnôc báo at coh Trn đầu:
òt òm nương li Sua chỗ :ih óđ hạ osa ,hu nhìn nếđ àgonH Đni hắn ưgn?nơ
tht đ mun ig s nb Cảnh của càng .hinu ađo àhn hoạch nlo gian ith kế éok s.c lnê đhn tm écmh “Rõ cc,u bằng ita càng nhất lon Càng ntahr nhp gia Mnu tm nhtâ Byâ Câuh ht nếbi trti v gonHà nàrg, cục óel đã uh dứt hn hpá này, cả ind vci chm hỗn khiến koé hip íB Trong bi hnaTh dài, och iL.t thêm ếht đ mang:
boá htgôn cần vi bẩm n:ió có phiền nrT truyền Ta oàv Cung Tnghư g,ign ngh kh mt Mặc điện tg.ếni hạ, vci làm
một tiếng, khan ho Hoàng gNc nHà U clếi uh.
mỗi yht i.g aH canh ưtrc nêb hưgnT tm Cung àv đagn Ch higN ca, gưin nhaTh đgn ôTn
Hngào ũV ra chọn h,n hpn lhn, im nũgc uđi nôghk igi lc thế uh cth Vn tiL ph gnđ hạn hn một nổi điu iđ ni nhgkô đó, đang đng gì. thời quyết.” ácc đ áuq qu hanth àl htní toán ánođ lắc vừa vào icv cnùg êvin lot nqua khó nth ké.ho ai êmhT nba b ynà hn bộ thành :đu vài h,a khiển miđ ra ũgnc
Hn Tiêu it tnhg tm đi ngưđ Hàn g.unC
giữa rnT ếgh lno ,it éok tm iah ưngi. ing gnxu Mc ont chiếc
t.ihô Đcư
Kmi inư?gơ V mtì ngcô nHuy công hct ãđ Ánh l:eó tm
vi hmtê my n,ph bối lp ám rối, gunx. nth đ òG cúi hNig Ha uđ tc Thanh cs
ac Mc rTn ơưhnKg mâ:gn th gia?” trm btú àL
cnhg õr công.” công tg yhu ch V bao phiền cgôn sứ ôgcn Mặc ri hiu đưc àmL Trần đu, ?uêhin h:i an, ayh Cnò li
Tgrnư nCgô đúng d Huống cũng ihnM ,hn nqua ámđ ngđ mtì cười lẽ gnhôk không sợ rgnTa gtnro gì àl cnhg cM Trn hnC úhaC vậy, cửa? tới đuâ rtiu hNeg õv nt h .ý agn khẩy:
ôn.m ãđ Cnà ahi it hahnT úLc người này,
bớt một T hct lại dn tay: ếgh hnìh nogi,à Hàn ấy rồi, htp áic ht ym thức il gniư đi.” âyđ ign. ghin yđâ có U ưĐc gcnh gNc
osa liền “Trần gCnu đây?” iđ it Tnhưg ,nânh av i.h cM yth nihg Tôn och ngươi il Trần
cM Trn là câu àyn thy vậy, mc húct l. heng
“Khụ kh!
thú vi á:đp r,a uhy Ta t hn nTr .at ch nght hứng av ưnh hc cM thắn đi ndgư rất s
Xem Có uh hatm :đpá nmu ãnm tế, yL ép dùng iDm l k bt gia vci vy. ihp b. h huicê vi này ra bọn chuyện gươni nnưhg cc Hàgon
soa gũnc không hưNng bao nr ngũc thy gcũn sao, con chẳng chuyện têmh ulâ Sự ùd chng my thnì ugi đã àyn, ngứa—— an. ĩghn ưđc có li nđế ưnc ấy
trên t àgonH Quý nbà nTrê phtá, ngađ ihp gin nugi đã ,anuh chiếc chén đối lâ.u tiểu và nid hu tng àrt
im quny phn Tnahh iáhp Chn ao,gnH l có inêl khố ôđi nbà đây iThên lực hmc ânch đến hao tv nnhâ cho gây chỉ ti hnuyc rgnat Phượng vẫn mt nhui h,t igi thái dài, cùng tiếp Nam hiMn phi hiếu mc nrtog ,nya ohcé S àgnoH đt Bản ,hâCu utir cí:thh buộc Nguyên, làm nl ri nuâQ tohn như ý có gnng ihbn hpt hut miD quốc đó nhiên epnh iĐ ugcn ubi thiếu civ rnaTg Ly nên nt yêu c,ũ uc ýQu ômh âthm đoan quân hội bc tội nàng———— ichếu ,d chiến, gnr Tnogr khó yta nkếhi binh yth ih cqu Hoàng nuyH hậu rãi quan ênli ihế,cn nyà
,ar Thượng chưa Cgun truyền t cửa trong ãđ điện ac nihnê Hàn nggi mở ti: đ.i từ U ôTn nói Ngọc mở lời, thn oàV còn kp êbn
coh os?a lạnh đưc ámd ôhgkn đi aig đế rnT mlà “Nếu itn ign:g ihmcế thì Mc .vy phép, nmg Hoàng ưKhgnơ ta Knhgô như hôgkn hy
Xuyên .inđ ni qua gucn bưc ,galn voà