Logo
Chương 106: Đại Hạn (1)

Mộc Tiêu Man ngồi trên chiếc xe trống rỗng, con đường trong lãnh thổ Sơn Việt gập ghềnh làm cho hắn thêm phần bực bội. Khung cảnh trên bạch ngọc đài cứ lặp đi lặp lại trước mắt hắn.

Hắn vén rèm xe, nhìn lên mặt trời chói chang và phóng tầm mắt ra xa, chỉ thấy mặt đất nứt nẻ, rồi cất giọng hỏi:

“Đã bao lâu không có mưa rồi?”

“Một giọt mưa cũng không có suốt bốn tháng rồi thưa Đại soái!”

hnTôg biên mày, ăgnn Nhai Lý uưl rtnà ưc tán nhíu uaq háđn giá nhlã ht nhtì nâd Sơn rntog hình khả Việt i.ig tính
p!h “Trọng
gũnc aiG ết Hi nòc mex aiG Ni không Cấp gian thư hào..n.h ra gtn chuyện đến mhp, cũng unih nch trong thời gunt đ
uihnê abo !ir đã Ta rồi! nh ln Cthế rồi, hếtc Chtế inó r!i
t oba áirt icư rêtn cái tay phải ưic ngt hki đang cung, cm đá tgn Nhai xuống hì, h n:l yta ngồi tm gPnoh g,nux nngg it Tnghô uHny rồi l,n nxha yhT đu đá Lý nhy từ cm
ithô! nêt mũi Mt
Việt tognr thời bên ũgnc thành udy gônkh đầy tìr êbn npogh lmõ, agmn li tvế b cuh tường Thành g,ina du i.n óah nth ca Sơn mc nát gnàoi
một cT, hTia yêu vi nàh ăn mêth yàn c to cao onC rồi!” ut htt đỉnh och đy, ohe ba đ
a:r ùbgn lên, gin cổ thuc cơn áthp. hạ tmú mg àv Mộc ynh hic Hắn xe, ntê xnug thp iêuT naM
.óđ gnng gtnu, sm đầu n lên, gì av ést iTêu rotng hnư đcư điu dường bt nm naM uđ như cM
ênrt ác nk mắt. tmăr Tôhgn hồ àl ayb m ãđ haNi sió ir v mt ngV người kn ôtnrg ýL htú thếc ăn, phK rút mtô nưh lòng .d àv khô không đy ytgNu vòng ta ếnihk tm cn hin.K inơ bốc ùmi ôgns hit, ùgvn m,d H óch ni hàng ca đi trở ếkim trên ilu thối tđ nVg yNgtu ôhi inú
iaG hmn bất hìnn ,hn mt ưcb ng uqtá ginư đá Hi lớn: lgn bưc gtn ,nh im tưcr đến oàv Ni ri
h ri của do túhc áđp óc hắn Thuộc ,d lại:
!ir chết Hn
yv một suy ra Têui gnĩh ir Mc hn:l anM cho ra htcu yat h cl,ú và hiệu
ũmi aso? ihtô Mt ntê
àov xa. ênl Lý Sơn àv rcưt rti cũng Nhai từ uQt nhiều cn .mt nih thấy aiđ ôTnhg khô âus hngn Càng cây hìnĐ đt hôk càng iVt, nd th Đại ra dn hiện lãnh ếtin ơtr
tế hc thần mày và đu êrnt hác, h. ht thợ m đầm lc ôih Các nàđ ch aìđ àv ognm ônt lại íh.nk nưhgn Hi vn ny Gia iA cho mang cngô dứt Ni s loạn mhc mt vng đầy cuộc ngs hđn hy sắc n
—————
ưnh pg lớn: àv xuống đng nm nêl anqhu máđ hn tức ơgi hô huct h aiH c vừa thì ìv uxng loạt laú ngu tm giận, đ gió, quỳ mđ yth
aR vương!” tm Đi
glưnơ hán, cn, dồi Mi dân vài cht ,aso ac ct tán ngàn gơnlư nh gôsn dào, nâd ũngc ht “Lý Tìr thậm at tăng ym đcư kgnôh mhêt số. gai any trồng uưl s kôngh hC ôkh pitế an. chí s tch itr nmă hac nòc gũnc
ac onàh nó nàto tên đen noà, con :ih nh, th nêtr iàgno mc mt vt, trong nv, liền cng tvế ưci éutq ra da gônhk qua, Lý yêu linh ũmi nniêh âsu hiNa có ungnêy hưtngơ nbgó thc Thông ãon vào thy tth
l lỗi gia, cần tế onahd iĐ đi.” hi không tham nigươ na àm ngày vài ongtr
rt lại t bò Hn tm vòng, tc. tm iv i,H Gia mình àov tát ănl liên iàv trcư vnàg Ni ln ir
aíhp iđ. ahíp ế,ht qnuâ hióK ơSn cM d li dàng đông ãđ Bình Việt đnôg rt về naM yv... uTêi đ tt ếpb ohc rút Hgn nưh ãđ Soa
v th yth: ar tyh rồi h,ln ótch gônhk bằng ngig hneg iêTu naM cM kéo úin iN lm mb aphí aoc hìnn iH đu iđ, vót, iGa b ayqu Vu
gHn lỡ tynếu hyc úrt tothá ahíp đ nBhì ếNu sao...” g,ônđ òpgnh tìh
cM iưnơg Vu êtn c úđgn đ v,t không nynug .anM ũcng ncò li ưc,đ phi mt iêTu đi bắt iaTh qâun ra. đnế iưNgơ pếh đgn cT Ch uyh mi Lc
ãđ âhnc ưid bya tyh nc, ng Hn mt óc táon tih năm cưỡi mưa. ôhk âty, hôkng hpía tnhí igó àl v đt nhìn thì vngù igan nửa
t quỳ đ,i lùng pđ lnê, iH xuống h dán nđag thấy r:y Ni mình. ôim chặt đôi từ lạnh Mộc ps iuêT vi iát tuch mà ntê Gia unr ggnn uănqg tđ, uđ nur nnìh ên,l nếđ, gvnà tánr aMn n,uxg nhợt ngkôh Hắn
cúi giận Ni Gia cười nhìn ir ,cúl Hi xngu tm :d
nh xnug. iôL
nhanh Gia vào thì đm iđ. óin nh, đã kihến Ni iH đhn nH nbg vừa hnm gtn nh,ơ hn
dụng!” “Vô
nưc khắp sp ,inơ ưhn đ áđ ex htc làm a,x ym hạ đâm viã khniế bóng lương gănv èmht iếhcc ngth.u bt nMa bị Mc quả đi unt utch đám iếtb nl, uTiê chỉ
nrêt âcy trắng nêt vai, cúi Huyền oàv t đnế rỗng íhnd mũi thò ghnn áp:đ ar, yat nêl nugc của người ngẩng bóng ghnkô rgtn ri ý Phong mắt eđn đầu, lợn ,ayt đ đ noc ch ht uy,ê Lý hào trú cao énm
bẩm: hc hbnì inhm khi t dạo dạng, ôhnTg sơn ýL gnòv và nrg auS nđế iún ênl rti ml tàn, mt ló Nhai hgano khi yba grtno mt
Gia iH nghe ếpit óni itp:ế iN tát mt nhì,m Mc Man Tiêu tục ovà
nhng Hn lần g.ì cưđ như ayb ngd Nguyệt. híap cưb, tưc,r kmiế ihaN yàn nũgc đu gchn v túr ngl gnv tìm nl thất thu l ngV Lý qauy h ul,i nôghT
ơ!vưgn Đi
Lĩnh tnê. ntêr iùch tảng nl, yuth Lý phgno đang oàv thì àv thi àgvn nahx yHun gnuc unHy của khiếu Phong vội cáx tnir thuật còn nihl nđga Tuêyn ngồi và Lý áđ các aul yHun hpk
để sẽ xanh, được áoc bgn Hi đi Đi t,đ eNgh Gia đã ndg h.np nhcí rênt cạnh coa tế nđg tm nìh,Đ ,đá êBn Ni Quật htnhà đàn àv noàh ãđ tir htn g nlê đó óni tế n.giph thống
agi chết nằm ,ln nóbg cánh núi, con hcicế to dài ,mtư h nách enđ tay nnha Niah Thông đã ônlg nưh bng yth ýL uxgn ngọc. ln gniư rtgn âsn, Va tm iah nl idà
tVi luư àno yv. iunh oTh dân có ntá Sơn ưhn ca
Sng sót đi.”
tná yHã ôngđ khỏi ếth ếyunt ưul đi âqun rút r.i píha và cm iđu nb gây nâd v đ,gôn paíh nchgú phòng cho
lên gKnôh thể tniế n.a