Logo
Chương 17: Nghiệt Duyên (Hạ)

Nhìn vẻ mặt non nớt của Lý Xích Kinh đầy vẻ tàn nhẫn, Diệp Thừa Phúc trong đám đông dừng lại một chút, giơ ngọn đuốc sờ cằm suy nghĩ:

“Hài tử thứ tư này e rằng cũng chẳng phải loại dễ đối phó, con lương đầu đàn đã chết, còn lại ba con sói dữ, con lớn thì xảo quyệt, con nhỏ thì hung ác. Lê Kinh thôn này không đầy mười năm nữa, tất thành một lời của Lý gia mà thôi!”

Mọi người dừng lại vài nhịp thở, chợt nghe có người thấp giọng đáp:

“Trường Hồ bị nạn dân giết!”

hahTn ênin iak nghĩ: hmt ,st sửng
sua ,ý trước co nưgi âđm như engh iđ mt x,á agi ngđ rúm yv đã ưlg,n Mc iLu đi. liên dẫn gPonh tc ưhn cưđ lại, ýL qu mLâ niĐ
ahnth Hứa nđế tán nvàg đo hnơ cố tm ưcgn hán iak năm, ch,út ht,ni htnhà sống sát olã ý, quả, hi: ngs đi niên iv ếihnk yb hnân già ngạc kinh nìht s mươi
————
tay ãlo mt Tnhah miệng khgôn co êln hán ã,d giật, mép. isù hàno hai vn thể ,năm tc haunq khỏe nhm, ,tđ nniê s ta nagv Ha cơ ãgn khếni ươxgn trong nga gnưi cày thịt. cuốc chân àyn kia bọt đu nát ngừng c,đ tm đp xuống gãy lên, tmr thật gnrt linê niếtg cú
đu ciú Điền gănr tnôh nói liếc mt iĐn g,ì ,nió xấu ct Tyh hniếgn ácc Lý h không hT Mộc nhìn âdn itnếg hìnn xung quanh, gọi:
na ngur tức pth pl iak ,k othágn rgtno nghỉ, hc gnhn đã .ngđ Tahnh niên đi thù báo, như àhn nghe òlng li
tya nghe ra dân, giọng vậy cao Nhai tôhn ưcn bưc alu iv chp các mắt, nói: Thông
,đây cười nnêi nió: thanh đến Nĩgh
lão tph phc lau xuống nêin mắt li pđá, ihnk ón:i giọng tht ãih c,s hná nnìh licế ncư aH athhn uq ki,a
Lý hnTgô !iNah
đã ám mệt ênin niH grtún. àyn,g mm ghônk ýL b aik rnưgT Th dnâ suốt gng hnũn hcy bun cnâh olã Thủy chạy hrátn va iuv nũcg hán iĐn đã l. cs Hồ, đám tm khỏi s,y ay,t nạn đập gnkôh Hứa sát heot ,nl hanTh n,é vn nv lẫn đm ms ig unm thể il aul táhto trong
Th kia, ób bó Thy uLi e dân th at rằng ìnhB ,àon thế cgnũ Pognh ,iếngt ãyh Lmâ đi nhcg gia emx hn chưa Nmh tôrgn óc áđm êln ơgưin nạn An cùng chân.” tay ýL
?H
lnê h ênnih umà ơig c v trong igơ nhẫn, tm xuống, hn bc hán lão tđ nlê óel lại đất ntà Hứa trăng, ichếc àov hán cao, niên. v n,tahr đp ànhng leó cuc dưới cuc ix cuốc htnha liư
nhìn thnah m, m ,mt licế lóc. êbn đi ókhc giả ctrư áicg tth quỳ unr mô ưbc nkôgh c hnc ry niên, Ha hán ý ãol mh,c gnux đá,p bai v nếđ
thân!” “Mẫu
ánh “Lão đến vậy!” t âđu
nhớ om ca yV ôn?khg mu có nâht được ngơưi dung ta
mc thôn onc ydã eoth nchg um tếip loạn, nhìn aH liên nmhì đến Kinh áhn men in,ú ra oo,nèg hn hin mt ,ùmt ưrct sau ib nnog ưđng iđ cuc m.t lão mộ nhỏ mt aN m,êđ cỏ
ynuêd ydêun gNhti Nhigt ơi…” i!ơ
oá Ha hn m crhá loã chnâ aib ,k đnag nói nnhì ánh dạng bên ư,ri ing đó. hia áchok nug nnêi dng lưng qu cóg, dung il da htú tm tht nhiên, gì mt thanh
nđg tni nh niên ếnđ mắt, ngẩng Ha ,pnh nói, thhna xong Nghe lau li nưc áhn ãlo uđ êln đã átm ý. nôhkg
géh nió: óNi tai li xnog inưg Phong ôgn đ Liễu ciú ,yd Lmâ
ac “Đại
gòhnp ngay.” iak loạn yâg nd nhân r,cưt đám lúc k uưl óc s chúng uc tsoá dnâ đến gưni hãy uny,ch kim “Xin hn ta
mt Điền ưnc dữ H vào ìth hhcní inĐ óc nghe đã An iLu hc,kó vội ngưi gnhe tìm thị gàvn Thủy tin và chợt ămhc uh gênhik đi ,ux mNh tm vin Nhậm đt iđ ar ngất Thủ nén vin ht ânV rưgTn u.ph Bình người tiếng g,xnu a,ig và tm, sóc,
ưnTgr ôi——” H
kinh giải hôgnk đã iưn,g vị hãy đây.” êmĐ mọi cn any xni il các gnđ ư,rtc tná
khổ rtcư đin gmon nat này yat đêm ành cho con Hn giưn nửa đ còn chém đời lưu cũng khác, ca ch đầu óc óc cM ãđ .m nát, y,unl găm ôm t ơin, th oad iĐn ànyg cl ahc nào tế hn mt Lý làm khắp
Ha lúc tc tm iđ, nôgkh thấy v mhtê nh ìnnh êinl tức hTanh đu kia nên tin lại mu trong igtế lên ý nlòg nggn cảm hyt chết, li htâ.n ,nùcg ,ĩghn ngđ vô icú tm hán, nnê bắt niên cm eló kích lúc hi lão
ca “Phần nàt là ưd gia.” ihnu Nguyên
một lau chút, cng mt đ,u hnìB s ngây Thy mhNi. Nhậm tg ngũc mNih sgn ósc inĐ cnư An hcăm Nmh iul x,gnu đi Th
thúc, yđâ niĐ là ynuhc ì?g
sao?” s gai khóc phiền này m hpc ghnkô Nguyên gia ó,cl mìt gây đnế “Ngươi ưigơn
êinn oãl igà ưic thật đến yhn uđ ,ni ón:i chỉ ,đgn nngg đi nìhn thấy tnhah thà tay, il đến bén ,ênl v là inưg ôhgnk ghiênng uđ Tia một kh nnôg
pth ài,nog ưing cnò nhuyh ghnôk mấy Hu nc đ ch ging viện cóhk iga, còn nở.
đcư “Được,
tl nêl c ihk nc kia, tc h khóc hai và nné hgnôk lòng, hhanT mt nrotg thấy hpt gic nhìn, kìm đôi gnux ,n uđ iưgn ging nrgot mươi tm ngdâ như mơ lp nniê siu o.ràt năm mơ ncư ấm tuôn hai uq yàm
mắt ánh li nước Ha :nói lão lau
mỏi tm niĐ tm Mộc av gì tay, lệ, nTưgr Th Lý ó,đ ýL unm ngấn xuống, đã Tyh Điền nói nió: H đặt xua
iđ thù il chia nghà c câu vn nv ncgh gcù,n sgn nch ,ar đã iđ ia ngs khoái th và min n,h nói nàgh khi nbg oãl nngà tcưr oa?s có đầu s được glnò đôi đường ,àno hpi gnôkh yNa với ,àyn mt chuyện igết óc sự này, iuv ortng ich bên óin num phần ábo ikoáh
rồi lm iđ hắn đầu oãL hán ta ucn.yh h?ntô phải đã l thôi, ếgti àyn khỏi Hay pg chẳng
ab óc ếiuht đ,en nay hán ếnđ ưdi ,iag g.hcn ra urgn hco oãl thếui gia bế ênn ngồi, nhân iur cnâh ngươi ncò nt hnn ra ht uPh hn ưhntg làm
sau, gđn qnauh ngăn, t.ht lâu ,dy ưcđ chút năm tuy ac nngô ,ând cát Ha có vt bút nh táhi hpcá hán giữ ãđ một vẽ nâhn vẽ sng họa Không lâu nét vià người oxng v thần tranh loã nđg gũnc năm thần như tià nrogt och vẽ ntưg ,thnô ngnưh
ơnưĐg ênnih nhớ.” là
âgVn.
Trường ìnhn đu mắt Hạng quay nĐi ncư nné nghn h,yT ngào ,H quỳ nBìh :ih Th ênb Lý
nhân hhtan Lão đập tm đầu khiến tt vào ucc u,ngx kia nh nnhâ lại àont gnth ,ninê nohà h.t gãn nh na lcú
ếcht tung Hứa m,ât hán vẻ ym đ miư hcy ib đy xem, tht tngr cho agnm nnêi nthha nkgôh kai vn tt pđ li lại h,t đã Lt trên lon cáx òcn t.đ ehot nh mặt x thương. pđ cái, e,tó lão ámu nyê
ánh cnò uâl cđư bao ãoL nsg chẳng
vẽ ánh hnt dngù gnđ ycâ aH cành gtrno n.êl ix il yl đất, cuốc từ lão cỏ, cn mt
nh nàb gnux khóc: tm, sức, aty hoàn gào đất, cphh im onàt nđ đau hec Lúc kiệt ngi oéh ynà đưa ôhk
ưnc ac không tahhn cnh óni pđ cưđ â,nnh ht, phu thời gnnh nàgc .mt tnh kìm gnng lão bên ntah tốt đui không hán v aH nêin
ếuthi !gai “Tiểu
ãoL nòc àhn, gndu náh của nhớ chủ v ar. om để at
eh,ot Lý đệ ýL mik tếhc tui yM nếđ còn hBnì chế, gcũn Hạng .li aiNh kóhc li sống ln nhôTg Xhcí và nuhyh hctú còn Kinh iđ nh, óhck tưl
gni ntưgr cuối đcư như gào sói tm con bên cngù tht.é b không cô t, Mộc thương, nm,hì nĐi đc Lý nhc kmì thấp giọng