Logo
Chương 17: Nghiệt Duyên (Hạ)

Nhìn vẻ mặt non nớt của Lý Xích Kinh đầy vẻ tàn nhẫn, Diệp Thừa Phúc trong đám đông dừng lại một chút, giơ ngọn đuốc sờ cằm suy nghĩ:

“Hài tử thứ tư này e rằng cũng chẳng phải loại dễ đối phó, con lương đầu đàn đã chết, còn lại ba con sói dữ, con lớn thì xảo quyệt, con nhỏ thì hung ác. Lê Kinh thôn này không đầy mười năm nữa, tất thành một lời của Lý gia mà thôi!”

Mọi người dừng lại vài nhịp thở, chợt nghe có người thấp giọng đáp:

“Trường Hồ bị nạn dân giết!”

il ôgn xgon hgnoP hég người đỡ Liu ión: úic âLm iat y,d ióN
tường ânhn ôthn, gđn tv thần đã xong vài người v như nđg ácph nhưng nté lâu ănm hắn lâu v ămn d,ân htn mt rntah ,yd có cửa cho v hán tài uty họa sống ig quanh thái vẽ cát us,a bút năng, hútc ngũc grnto nông olã đưc nKgôh aH thật.
iưd cnhâ nhớ gnươi thiếu gia, nhân ra ãol hná ênn ra nốt nnh nếđ ba urgn thể thiếu gia ghnc. ònc htngư nay “Phu ohc ếb làm có ,gni ruồi ,enđ
êbn m m, nhôkg hnnì m,hc ácig bcư htt có.l v náh mt, iab uq ,páđ ếlic ôm kchó đến run c ý ig hanht nê,in ry aH cảnh tưrc đi oãl xuống
ychun thúc, g?ì yđâ là Đin
thấp hná anhht ikhn nước á,đp xgun ni:ó ,aki nình sc, li giọng alu quỳ inên hãi cếil hpc Ha mắt tth oãl
H?
tay, náh unb dân chạy lau theo viu Th l,n không nạn mt lẫn không ntrgo hnaTh tás sc cũng muốn va hcy gng nhũn ika gn,ày sm nv th nêin .l háott niH bị đp mm Hồ, hki Thủy trúng. ám gi vn đmá Ha Điền đã lại é,n ust tránh mđ mệt y,s lão hncâ đã rgưTn
i:nó H mỏi ,ugnx Thủy nói l, vừa đt Thủ umn ưgrTn xua Điền tm cM Đin ngấn tay, tm ó,đ đã
ihnên Đưgnơ .hn là
iơ ơi! igNht dyênu “Nghiệt duyên
che im nig tay gnux toàn kiệt nđ cLú ađư nbà hchp cs, ohé đau t,đ àny mặt, :kchó hắn goà hkô onàh
,niên iak gãn lúc nahth htng nhnâ cuốc pđ g,unx mt nhân uđ toàn Lão hoàn .ht nh tắt hắn li na nihkế oàv
ưlu lạc ntá, khắp nco ãđ đni nhỏ tay ngưi nmog nygà Hắn ết nhà i,ơn hac đi cnò ch,ká chỉ màl đ nat này mđê oad thể nào mt ưtcr óc nĐi ũcng cửa ,lynu găm kh Mc đầu óc t ôm och hcmé na .m
cđư niên những ìmk nêb v ac hán gngn lão ith phu thanh đẹp aH mt. cạnh thở, càng htn ión tt không ôghkn nước than ,hânn điu
dn onl at kia chúng úcl Xin mik cậu trư,c hyã sẽ người pònhg ulư đám hnnâ soát k dân nếđ ngy.a âgy có hn chuyện,
àny mìt ,ócl khóc phc agi gơưni sa?o yâg s pinh không gia unyêNg m đến “Ngươi
hyT :ig hnìn đầu xu h âdn nhôt cất ginết nói, tm hingến ýL ccá quanh, nhìn Thủ inó rgăn không ìg, cúi iĐn nĐi ugnx cếli Mộc
lưng, nĐi gai ,li asu âLm như nohPg được crtư đâm i.đ uq xá, rúm ýL Liễu dn đã vậy iênl mặt ct như ,ý đại đồng co cM ưgin heng
hán mo n,hà v ra. ònc at nhớ Loã của dgun ch đ
hná cnhg gns Lão lâu…” bao còn ưcđ
nêl tđ niên. v iơg n,hn giơ vào hán àmu h ucc thanh nàt leó gnnhà đt ccu óel li oãl ánh ccu ix bạc mắt lưỡi hcicế Hứa tr,ahn nugx, ao,c ninêh cổ vẻ tnă,gr rgont ênl đp ưid nh
cóhk đ My ,chế đi kiềm ahiN Xích ,nh theo, ýL đến nòc có tui htếc il iKhn Hạng Thông nl khcó cgnũ hnhyu cnò sống li. Bhìn tlư úhtc
rng An chưa cũng bó gia dân hn máđ Nhm â.nch tiếng, thế nn ôrngt ta xem ênl tay ób e đi kai, Th ogPnh ngươi ht yhã hìBn uLi hTy cùng n,oà ngch âLm
ãol ch nhy đến tm bén lại đến ngng htà kônhg ưing nghiêng ya,t ahhtn cười nổi, đgn, đi già thật uđ thy khẽ Tai nói: ê,ln nnhì nnôg v đầu nêin
ýL hngTô hNia!
s uil cmhă Nhiễm. Nhm An hút,c nsg ngây Nhiễm nxg,u hnBì tm Thủ niĐ hTy ncgũ gật đi nước đầu, csó ngốc tm lau Nhm
độc gtư,nhơ ôc óis con ýL .thét cùng ,nìhm gưrtn b hkông Đin nhc hpt đcư gnig cM tử, gào bnê ciu hưn kìm nig tm
nhìn, ưcn người lập ấm pht êln iha hThan cn xuống không hia âdgn iươm cig tl onrgt nggi mơ nở, uq tor.à tongr tuôn đôi mt khỏi h iênn kia, đều mày như ngòl, kìm c suối ct nén mnă yht mắt ókch àv
i:h hơn ihkn đo nưcg vi oãl hnàth hán nhân sát vàng sững nniê ctúh, nahht đi by Ha ,tnih tán iàg kia ý, đến iưmơ c ếknhi nthì q,u gcn mt sờ sgn mnă,
Đ,cư đưc
“Vâng.”
hán aul aH nước tm i:nó il lão
thiếu uiT !gai
hco t,óe mx,e đỏ loạn loã mấy li ib muá il nniê tt heot êny ntrê aH kia tngr tht đầy hcy agmn hắn không vn tđ. gth.nơư chết Lt tm mưi pđ xác đập hán vẻ cái, gtun xạ thnah thở, ,âmt còn đã
đang iba ad thắt hai ,ưir ngu hán loã quả c,gó ênni ngồi hnìn áo .óđ óin n,hnêi hcáko dng lưgn árhc htú chân tm dnug m mt dạng nhỏ il bnê k, thanh ìg Ha
mắt, Điền ga,i nti An Bình niưg heng vào tìm hcmă ra Thủ H àv đi xgnu, iv hmN nikêhg khóc, ngất vàng àv Liễu u,x d ht ìht tigến íhnch đã đặt Lý hu một énn một ưnc Nhậm ivn .puh Điền hgen đi ýL sc,ó óc Thy chợt ivn th Trường nVâ người
ihun ca gia.” là àtn dư uynêNg Phn
nếđ mình một gnđư bụi yãd mđ,ê trước nem cuốc thoe nhỏ ếpti mc lão nco inKh mắt. hỗn nih cỏ uas hán ar mu mộ đi hcng nìhn núi, Ha nogn ,oègno iêln lo,n nhôt ,ùmt Na một
Hồ, nén tm uaqy ýL qu nbê hT,y nnhg ngào ncư hT ýL Bình Hạng uđ Trường h:i nhìn Đni
âthn mẫu ưcđ “Vậy mo giơnư ta hn của ngud không?”
yhã mọi động iknh ácc v igi ư,tcr il inx nkgôh tná cn yna y.âđ ư,ngi ãđ Đmê
tth dã, nvag vẫn agn iênn tgnr chân ngã cuốc co liên đu ogrnt nngg n,ăm nếtgi hai mép. ãlo quanh s hnào lên t,gi kai miệng cú gãy trầm bt ùsi gnxơư mt cyà khiến thể inưg nát nyà tay ahnTh hn,m .tht tm áhn tc đc, đập ta cơ lên, ekh không aH gxnu t,đ
H iô “Trường
nên tin nhìn nlòg ct bắt êlin cảm ếitg nên động íchk ,đi ggnn hế,tc lóe đu thêm vô tm v cúi lên ý thấy mu iênn ih .nthâ không úcl cùng, ghn,ĩ Ha mt thấy hThan ,náh il notgr aki nh cảm lại ãlo cúl ct
Lý niưg yhhnu hc nhkgô thấp vni óhck ym n. ònc iggn cn Hu còn đệ gi,a àiogn,
nói: giọng Nhai ayt hôtn bcư với ar vậy ưcn pch hnge tm, aul Thông Lý dnâ, ccá coa
đây, nói: ĩhgN niên ahtnh ưic đến
nnêi iak sửng hhanT mth ĩg:hn t,s
l ir này uđ lm gp chẳng ta hná Loã ynh.cu khỏi ihôt, ếigt hắn đi đã là phi Hay tnô?h
dùng ánh ucc gtnor đống lên. vẽ aH li đất, cành cẩn yâc cỏ, xới mt t thận lấy lão
Mu âh!nt
s ikh hàng cả phần chuyn âuc đã ànng unm có iđ inó bên tcrư vn điô sảng uvi ếgti th thù óc khoái hip sao? Nay chi acih sgn vi rgtno ưcđ ùcgn, gnhkô áob này, đường lòng ai hàng vn ôv il đu đi chẳng ,ra ào,n ,hn bằng nói imn hcn lão ynà, mt áikoh àv sẻ
tc là Thanh nghn nưh torgn glòn htù thấp gnhtoá aki ch nghỉ, đã động. đại nghe oáb, lp li na nhà ,k rung ênin
mtá đồng ón,i đến thanh Nghe đu nước ý. nlê hná gngn nh m,t lời gônkh đã int onxg lau Ha oãl p,nh innê
hán âđu ãoL yv! đnế t
ac iĐ