Logo
Chương 43: Chém giết

Trên đỉnh núi Lê Kính, trong tiểu viện, một chiếc gương màu xám xanh đang tỏa ra ánh sáng trắng rực rỡ, luồng nguyệt hoa trắng sôi sục phun ra từ mặt gương.

Khi vạn Tiêu Hoa xuất hiện, Lý Hạng Bình và những người khác đã lọt vào phạm vi thần thức của hắn. Thái âm huyền quang trong gương đã sẵn sàng, Lục Giang Tiên kìm nén sự kích động, muốn xem tu tiên giả Ngọc Kinh Luân này có con át chủ bài gì.

“Hình như… không ra gì lắm?”

Nhìn Vạn Tiêu Hoa liên tiếp thất bại, nguy cơ trùng trùng, bị yêu vật kia bức ra một tấm phù lam nhạt, đội chiếc thuẫn nước chạy trốn về chân núi Lê Kính, Lục Giang Tiên cũng không còn hứng thú xem nữa, lặng lẽ thi triển pháp quyết, thầm nghĩ: “Cứ dùng yêu vật này thử nghiệm vậy!”

isó đ nhẹ nàgnh qua Hn c trng nhìn s đất, gnul il uđ bay ưhn tờ náhđ atn mt vt gsná mt giấy l.nê nyh ing kghnô xgnu ai,k hãi xác êyu cái bt mỏng, vọt
m!
gTơưnh nv y,tutế gia ior mồ ra bo đợi đi, tuyết niTêh yêu hôi t mi hctú ymâ hnêTi con nưgơv ,ìađ uiđ ingg này.” hteo mất n sợ pháp nV không pn cng lại còn c,h ó:in ly rntgo trong chiếc mtr unôl hkí Thơgưn htn đm t,v Thương ósi Tênih
nv nưh dùng nào?” ùb Lu,nâ nói: được htế mua này at uếy thuật cười chép hpcé và số nphưg íB cho của inhmg mấy ghi ngươi êrtn páhp tm chh,t utqyế một luyện ihln tu để nht hai tu ghNnư với hnàh um gái tui của ghi khối tm óđ tán tuh,t các đmi hnpgo trong óc thị một thtu nlhi inkh hnLi cht
quếyt ad vậy Hạng nói: oàv Lý ưic n.đh ànHo chủ àton iga Vn hnBì
có ếnu asu có hơgưnT bo tvếi ihun ưcđ! nếđ trong v vic rcưt ,civ àny at tc thư “Không đâ,y êhTni cn đâu, g,ì
h.ntí áXc đ ôkgnh ósi tốt, này đ linh ht tuyệt đi mất
tt. “Tốt,
aT!
hTt xu .h
áhpp thn, bừng nV tv phấn yhc ngực, khí, sói. tc trong nhc ob v Thy vội gnvà nưh àov òb Tiêu ,yd ácx tỉnh, oaH nthi híap
c,đư của áXc hnu unq, Vạn Bình cũng u.c iđ xoa ob êuy :nghĩ ión l đy mt iêuT iưc nghe nnìh người dùng êuTi aH,o sói d Vn cho ysu bằng c,túh tm Hng tm nôgkh gkhnô ơhi chi chỉ Hoa, ac n mỗi cằm ưnh cio này ta là hcgún
cih ôTghn tộc.” Lý óc gửi Hgn h,nam quý iag đều iưc dngù hoc nhau, Lý cũng Vạn h,t Gc rễ ta oàv nình ch gnb thể kh chế phường nhBì dưc Niha bná được, gnm rất phù nhà ió:n ghôkn ,hók ra yuln
nv v bắn othe c,chá gsán êln inú koé thẳng núi khoảng glnư phía nngưh Têiu ưc bẻ tnêr hắn. nđh bay hêinn ngn ngờ nhđ la iàd tđ tm ìnnh Vạn hôngk trước, đuiô cr ípah rỡ, rntg trên ngoặt aoH lung k,nhôg
Hoa aiG gi torng t iv ac Tingế Tiêu ttếu,y ,ng bế xa Vn từ nưgThơ hỏi: đến Thiên tục Vạn lên nh liên aso !ch hôgkn ch! gànv Ngài
ánh ưic vngà htnô tm gknhiê gnH nhnì nhđi ưuNg Nhị ưic ac tay, iđ gi cáx chp Trần k.ai vội nBìh ciá nh,
ngơ nêThi àg uiTê Thương, Vn nc nV nìhn gácn tiGế m b:m đuâ ml âtur doa oHa
đa hnp ta ưngi ch, yêu chtu vt r.i iGa đã v kia…
ámx rơi đá. gnytu gương mi t táih h oah từ hnuy màu ,đi nat b quang, áPht chiếc tngr nxha il trở âm x nx,ug oxng
ting,ế phần quan đgn auM cM bặm, đ hkôgn kia biết hNai tya linê yv thế rồi!” yêu vn mlà Điền hai ĩhgn nht một thời xem ib oh b Nhìn Lý gì, đ “Đa ógin iưngơ tv iđ hco nói: nào nghôT bi đnế Lý
tốt!” Tt,
hNai một oaH n,l ,auhn Thinê Bình tìm. vội ngiư ýL Nh ra đu Nuưg mt Hạng mt iah êTui Vn chợt thôn thì toeh àv n,hnì nếđ hôTgn đinh Vn quay Lý nd angđ áđm ntigế nehg và ôh Trần nhìn ntrg nàgv Thương
h.k hK khụ
êntr ámx b ênl Lục va ơngưg àmu as ccihế iah ôm mép Tnêi ,ênl muà hoa đ,á ođ lượt gcó độ. gásn hnxa ùhp đui ưmi nd gđn nl hnhc lấy bay Giang rtgn tnyug inm, gương từ t triện ý hik
iak tiên ym Lý ư,xa ,púig ònc Gia đạo nhân sợ ãol chúng eNhg Thông giữ nv ahiN đến vgnà ph ếint xôi bảo bước, dùng.” nói: hpù một lên vội vật t nđế êuy lục trợ xa at năm chế gia gni,à ih vậy, nên
nV Hoa ixtế, nV inTêh cn mừng nhở. vui chn nhnì khôn êuiT htn ưnhgTơ
àm thuẫn lnhi ir, Lê il va vỗ nL hc,nâ thn Kính av ih hnBì lớn một inú ýL phù, gnhư đo chỉ, khối Vn chy không l Hao thy hận này về tch.h tc àhnh hết một utth Hạng áci :ithô mất lên Tiêu lực an
yêu rằng óc dược lớn, ,d .htch ưđc này ab bảo giu úcht khá đã hnưng unt ũcgn khối Tânh hưnpg l mdếi ,đó ht ta thần con ahi ábn iư,nơg nôkhg thể e nìhh linh các sói
xoa hnư sió òb aox to vàng, con Hao nV iTuê ngưl tươi ưic nió.
giao óin lấy.” àyn r, uiTê hai người tc đến phái lp ếip:t đến uhycn chỗ nhà, igi th phiền Vn aig sẽ nv thi gọi ct aoH “Còn mgn at quý ưngi
vật tutếy chữ uTêi chm A xác nhổ O tm aoH gnm yêu my ar àvo mm Vạn nhìn kia. htc bi, yđ ch hmc vật của
cưĐ.
gôhkn ih,ơ tôn.” hắn là ht cm mc kcáh lời hngTô một d hNai nói: àoph âuc ca onđá Tth ac ýL a,ob uêTi t oaH hnl nV kích ũngc rt
aCh
h,c aiG gia hc!?
Tiêu Hoa xác vỗ yđ ógnđ ca Vạn hc sương, ósi bế kph só,i mt gnbă àov git ht ych ghnôk ar, các vi khiếu npgho xương bóp tếqyu my noà muá đi hyT tn.íh vàng lnhi c ith
đổ an lang .ytếtu khiến tm xuống, gđn ngr mang Vạn ht rm tgron tuyết mảnh asu nbiế ycâ ngđ đánh xa, lớp sutý hcnô Tiêu ngu,x phía Thi tm iùv chấn dưới uhk cự ln nó, oHa c gãy bạch p riơ
Vn nmga né mt vưt ngụm Tiuê ếht iv máu c để .hn bhc oaH nhưng sang một tuýs ,ý ê,nb kghnô ra uaq nvgà na phun àg,i thèm
ihp at agi! t àL núcgh Vn mc
gia “Đa t ch c!u nV đến
kéo cÁ thức il màu lưng ignã nh ra êTiu mt áchc một đnế sau kia. pnhog cl hni Hoa mưn linh Vạn khoảng yêu nêb quté đã vật tm tai, p íhck, iv ua,q nthu ,trgn
gntro nữa? yhc ii,g Lý ,mơ bừng co ưnh cả cẳng àno “Còn tmh haiN v,y ct lngò thế .ri gcũn ôgThn ln nói htt ulyn k yêu trong kíh đi, aith gyan sợ vật àl đgn nát êuy Tahnh tv nth cnh hàthn rng b hgĩ:n ưnh tếh đánh
ch sc chuyện ìhnn ión: hpc my mt Lý ,tir Vn c,âu gni rtò ìnBh Kính Hai gniư iga ht óc Hng l?át nhìn tya lên iún lại Lê ta của
————
ếuY ngươi óc biết qua Bí uT Tp ácC cah?ư cđ
“Thì v!y ra là
vnàg nữa còn chhká gh?ôkn óc nHg giờ nhà rồi hp, từ. t hínK v ym hòa yâb uty trận aoH rêtn ra núi nhưng ếitb uâc iah hiu vi ýL tc vào ra sáo grn ich, là áoc nV ưđc ai ,hhkcá Lp tni ri ưcđ áhp,p Tuiê ý Bình
hc! “Vạn gai
là yĐâ
Mc htnì khác…” hơi hia sự htt ơ?C iĐn hyT ,st hn:gĩ sửng gnH rgn Bình yàn đầu, thm E Trúc Lý người tu n nV êTn lc aoH iTêu
hip ntrg àl lại i:h nôKhg cưi hip tbếi tênr Tiuê oHa Tiêu tuyết i,ưng Vn Hoa luồng khổ ángs cu
g,yâi đ nhìn suy gnhĩ đagn ,nehg il còn ilếc mt Vạn êuTi h,htc ,gnưiơ Hoa ndgù Ta th oà.v kih iưr úhc aưđ tếp:i cho áckh ăchm lgn my óin ưngi hia linh ácc nhp còn ùb trước
ntá bnăg ônghk lại kinh đất mt năc đầy rơi hunp soa mắt hán Tghôn áph Lý ac Dưới ntgr như ,nĐi ngói oah yab và vãi. hiaN xám cr nhà inôg rỡ đt ,ra pđ áđ tm tng nhỏ, vụn rit àv gnc đi, ca đ nguyệt s cM của
:óin iếlc ging tức ,li Ta mặt oaH nV niêhT ết.bi V trên Tiêu nkgh mng Vn trầm uvi nhìn nghơư,T pl
xương là vào ôgnl nđh là xác cốt uq thật u,nq mc yM nhưng tm dngù Hoa d dcư, il nyà yêu luyện soá cả nói: dùgn mt uyê yuthế phục, ccá thế b,áu ob Tiêu ếhc để ca hồi, sói khôgn ca khcáh ngiư hùp nghôK th đ có nV đồ đều y biết kho vt chế tt. da n,ào chế máu ch x ht ht iưc kia ngươi xác