Logo
Chương 62: Thông Khí

“Thiên hạ nào có chuyện năm nào cũng bình an vui vẻ! Sinh tử hưng vong chỉ trong một sớm một chiều, ta thì không sợ. Chỉ lo lắng xem đám con cháu có đảm đương được không mà thôi.”

Lý Hạng Bình cười khổ một tiếng, không thảo luận chủ đề này nữa, lấy vải và bút mực ra, để Lý Xích Kính viết kiếm quyết.

“Kiếm quyết của ta vừa viết xong một kiếm pháp, gọi là...”

Lý Xích Kính nghiêng đầu suy nghĩ, trong đầu hiện lên luồng kiếm khí hình cung màu trắng trăng, rồi nói:

!Ho?a Âm Nguyệt “Thái
r hnn h,i mc m ênhni ,mt mt Nhắm mgn Bạch óni: tm ưT tđ Ngêuyn
?H
grnT cư?n ulư ưhn như động nơgsư,
nrêt at ó,đ “Đợi ti sẽ tiên il gỗ.” gơnưi thẻ nó ôngt cphé sao
Viên trả với ưc.i lời hnToa tb ý iưc,
bảo t ýL my tc Bình được b,i vải, hưn k Hng ón.i cười
lầu, n:ói cyh Xíhc Lý ưic kính ciú hcoà, íKhn ugcn lên
nđo oeht một thy nhỏ, thì nco âym t, cnă ocá n híXc t níhK mt xa ngưi ongtr nhạt ngtr mù. cgá nhẹ muà iđ nđưg đã nhỏ úic
ư,cđ cảm ành ngrto “Đệ nên hTái tra rất ýl các ãđ mik knih về Nguyệt yth tử ihnnê mtì uq !aoH do ,luâ t,ra nti ht nkgôh tngà Âm
nc nth úci nh nigg Tư Bhc Lý h,i híKn, unêNyg mt đi ió:n nhìn uđ chiếu hcíX
iđ báo thnàh ngươi vi tỷ này, iđ th unyl tu un đ ta sư chín, mnu ãđ obá ct nđh li u,qtyế uc áphp thể uến atih quyết thành hc tngô nl đến nưm gànn chỉ Hoa gưNiơ lên hgkôn iêtu trước ir Thu il Âm ygutN og nhÁ H thhàn tiên Thái tgNuy Thu lên ngtô ynlu m,nô Qyếut này trong phong, pháp h, nôm. Quyết, nv cơm
il hcp Xích lời àny Tư Kính Bạch, tiếng, lòng cn Nghe ôgkhn gntor ýL trgon nygêNu áy gxno ră,ng ac cũng náy, igmn gn lòng iôt.h pt
igng n:ói nng gt Xích n ,uđ rtm Lý Kính
?yv ưS huhny lnyu ađn
tytuế .àl.. ?gtunr không ơSngư phong? thể Tùng Không oàn .ngđ.ú. sóc lâm
gnc hadn nt,hâ với ãb gnhaĩ clú mảnh hếcic bích cth àyn im siết nh nhà iưng ămht về ar nói: Kníh lẽ lọ íXch iàd mnìh lgn ưgln, Lý unb htt
nâht ,hík ưnđg viết b ra thu nli im út.b phân .i.kmế. trên cl cầm v chi ióN hápp tiết iv, vn ccáh ogn,x bút tuyến igh il itế,v lòng ym mk,iế ri àhi t
ônt! Đa t
,y hcc ngưd iuđ cho nữa.” là thân ta măn cưđ ivà thể chịu “Vẫn đựng ông cđư còn đã ăn mơ,c
ri. nuqê còn ybâ coi nhà hnil nợ thạch, tr ưmi hyhun vn cưđ aT ưs viên ưnh mt li rnotg ig
đ,u in:ó ngtr nl thất Bạch đt nugNêy anhth inhnê cl mắt,
pth hmt Kính thcú thoe mang đu, Xích icú nói:
kiu úđgn ănm chCếi yàn ádgn ngọc lọ c.rtư rtăm bhíc
mxe àny trí xử đc k thế ntâr áhiT oHa uqý, phải ơniưg o.nà Âm biệt tyuNg hĩgn
lc tm gyunNê vẫn êuiT s g,nón òl nói: tm s ihgnmê cười ònc đu, luny đan ciá, ri
inêV ếđn vi Xích gign Kính ĩNgh iưc i:h ,âđy ýL Thoan, nh
xem!” ra “Lấy
anoTh :óni Vêin khó Kính lòng là thở àid nrotg ủi chỉ chíX tiếng, ĩhgn na huc, tm
vy? nói đgn mlà .cnhyu yd Mau ihp “Sao
H tm iNg t hXcí Lý thuyền trung, sư lòng Quang mt Kíhn yth inêV nv h,nà gtnro oaThn tênr hi lni nhỏ: hn hắn pt myâ khắc,
chhp ngờ tiếng cúi uq íhXc Lý íKhn một Ai g.nux đầu,
nyhuh! sư t “Đa
nbh phàm olã một khổ nhất tt sĩ khó àl chịu nhgu nhsi còn uT đau ,t hci àl tránh nâ,nh kih ít .thúc
thT áuq. hnip tôn àl
oHnà heng làm toàn h!c ưs tôn eoht
được, óni egnh pg ơưgin .ir gnPoh ưni,ơg ihC lại lên Tu pg aThnh íchđ nhưng ta inx Đgn thân nhà Cầu về li ôhkgn ahc ca
àon? ânnh thể âThn ca lão thế gia
naqu nVg tr vci xin Hồ t v đã àv ynhh,u thứ tội! lừa tôn sư Nguyệt tử có uC tg ckhá! Đ ưs tngr
h.uin qáu “Ngươi t mtâ itu yàn
trong hXíc nói: Kính gật linh thhc ciư viên vật, tiú lấy trữ từ miư đầu, ýL ar
chứa gnc nhà nsư,ơg gtnro lgnu linh tgrn đgn giNư .nưc lưu thiên hnư hbnì trong hík nưh hícb, mt bnìh xem ađ,
yNuêng mt chB êimhng đ iv nàvg nói: Lý tức ,mt ưT íhXc dậy, cs lập nKíh ếbni
Lý nuxg cảm đ. uT cáig với nhìn mt iđ nô cảnh mt đều h,gin hnhuy vci đa động ti crưt trong rời ,nùgc nih yugNên và Hạng noPhg người Tư hngn hquan ngũc hn cảnh ámđ cuối Bch nhKí vẻ ùngc vi mt rất Thanh ýL là Xchí với nlòg unbôg và hòa, uđ Kíhn bỏ ìhBn t g,cái Xhíc h,àn
môn hanoT trước inkh Hạ iah ãđ hnan,h đi ơsn Trì Kính mắt, ginư lúc, tr Xích cnyuh Tnhah nói ht ir hiện uhnyT Lý hc phong. mt ar goP,nh hutyn đến hTnah ôgnT Tu nuagQ ac âmy iđu ênVi
nyNêgu ni:ó cBh giọng ưT m,yà trầm uhní
h.uK ơc tòr qua êuXny Lý ýL mt Hạng tếyuq ếđn Nìhn lão đến áhpp dùng bi đmê, bổ utx mt đã hnac uhncy vi thể li cs ig Xích nn,hâ đ tus bổ íhKn htáp ca Mc Điền mt uic s im phù s ùncg đmi dạy Bình chốt an, it dgưn trời, mu ut,ht
mặc tnu n,lgã aV yht đgn đã iđà gnás rn.t hán ,y đeo núi, ghôn dung lầu, áhti tuổi, ,trgn gndu lên ôn kiếm ba bo òha, tm giữa ưic pgnoh mưiơ ra mo đhn tm htpá thhna bnê mo trên bốn ý txu đến thanh igưn
nlg oTrgn lo nói: điều Nguyên ghkôn yđ mắt hn agnđ âu, ol cBh ưT giọng ếtbi gì,
ciư ti một h đi cũng ,gia i,ngtế s àl Cu níhK qáu iđ mc hn ngĐ ức, không nhưng ôgnkh ýL il s đc tc hiC hk thế hty nă Knhí thòi nh mình iác bị ,hn nĐg thti chỗ ngá.đ Xích tm Lý m hnpgươ cgũn hXíc
mlà rất này háTi cVi m tt. tNyug ngươi H!ao Qu nhiên
Phong hhnaT không?” có ,t nôt uT ưs ưS
ưT ênyNug nrTog tm heot mnag i:ón cười, hn Bạch ý nigg
linh nit iúc voà énm Lý yat xua h,ínK ly ,vt tay, cXíh yêNngu không tưh. ý, đ xau ri uđ Tiêu ađn xem ayt nhận thạch túi gotnr trữ
hingm mt tgưn mình.” ht ý ca s àl mi Ch
tnô! ưS
một ògnl lập nêl trong sờ, Kníh tc hXíc ýL động. nsg mc dngâ trn
iig ca hóa ym cùng Ô uCi gnt xem ếnđ cm íchđ đến ib mây t phong là noá lon gnn đệ thân ,it Phong núi uđ vẫn ch làm hnuqa dày htni, chạy oán nuxg đó.” Nguyên
gặp ngiươ trên Sư ,úin đỉnh mau đi.” uma tôn iđ iưng
nhyuh đi áhn hạ Lý inhm đan, uNyêgn ct ,hKní lên, mt uêiT Lý xung đan tm trngo bình icư nágs lập thấy thu đón iú,n ,l hty oàv ođn rntgo lynu nđga hcXí av :óin cXíh hínK
giọng ln,ê l,y Nguyên Xích vàng idà dâng Tư Lý tmr iv gnc đ,u hnn iak gt chbí hcB Kính nói: l chiếc mảnh
là yNgut mếKi iG H vậy.” hếutKy
,Phgno ưgơin nói b ôtn nmé vũ nhn “Ồ, làm ìth môh Ô sư tb êgyNun Phong tin n,t na tgron ungNyê được nghe ta đã đã Tu Ô tr t lá Phong, png v iah ntury nước.” ưim aqu nđế phong, phù sutý Thanh
,ing uC mt xả ngĐ ohc cho t.òr đã ra uhnhy rtn “Sư Chi ơnưig ánhđ
ògnl ưT ca nhcuy ưhn il đgna iThá Xích thcíh lịch gNuyt rngto Kính óin nghĩ cBh aoH Nguêny thận cn này nên bâng v gii nào. vi ysu xem ếth Âm ali quơ,
Lý k iĐn, v ac đu íchX tm Nguyên đến ýL ưT nKíh. cúi Mộc Bạch nhìn hĩgN úcth ,iáqu
,ri đt uâl ba đợi bn rồi...” h đã đno truyền hta hTahn uáq măn ãđ hc ônTg yàn rTì trăm
:hi my Kính cXíh icư ếitn nh gàhnn đá ir cưb ha nêtr ưbc bc ênl, naght giọng hn ,ha
mặt ha, hcXí ha đu xao ir cBh cười ,híKn hiêgmn ưT Lý óni: nêgNuy
“Một ưing hco t utgNy để ohPgn tay, n gũnc Nguyệt cách hôngk r,a lão togrn ct ym t tay ngươi.” hết Hao àyn l norgt tông tin một Hồ s Thái m mđá ra yl khi gĩhn mt
.âyđ hnđ đi Ta angđ
———
àhco Xích trả nucg Lý li. cúi nKhí híkn
ý, uc ac ưt huT nói “Đừng tQếuy sư nc ưs pphá tnô khí gôtn, Thu ttyu óc không rồi, êrnig hc vi H đồng crt.ư tôn này gôthn ngrto hnÁ vn ivc đã quyết việc ênn Nguyệt đối mượn luyện Quyết
còn áhp nhíK nti lại nv sẽ, rtn nih về, htu chỉ m,nô ph csh được dn nbìh ra bối, phát iga ig oha măn ưth cng hiện hàn Nih áhpt động ếht đng ngnà yac li nhn ngoái c.híb mt trong orgtn động