Logo
Chương 12: Bánh Ngọt Và Sợi Tơ

Khi Lục Thanh tỉnh giấc, điều đầu tiên nghe thấy là tiếng cười vui vẻ của Tiểu Nghiên.

Hắn nhìn xuống mình, kim bạc trên người đã được rút ra, còn được đắp một chiếc chăn mỏng.

Cũng không biết mình đã ngủ bao lâu.

Lục Thanh thầm nghĩ, vén chăn lên, mặc áo rồi đi ra ngoài.

r"nT "? agi thành ,aig yv torng gì
tác th ế,ph nKi tinh, b dụng b t ib cơ ích c rt .tt nth
sao iaG ca a?hn ôhngk ac nrT môh Tiểu ht vì aGi, dy Ninhgê nay .ih
.yd gnđ Ba uhp giưn úl,c iđ il mt hucny mới tòr lão
,tuch l óc àl htcu itb th gns oCh chút tm đế,n cưđ imu ghnúc nên nếu huynh im bn nlhĩ ahi at. nghĩ iáh phnâ ôinu học thể
h?"c "Trần iga nhìn gia, Nghiên ngài hngôk hTahn ry Trần hpu: imếng bánh, Lc phía nhn oãl v đi yqu kgnôh Tiểu
iGa. tạ “Đa Trần Gia
thì :óni hpc mc hn íhck đa oãl ayt nnê, "Vậy Cho tạ với ,hpu gia nrT iđ "ga.i Trn
chuyện ưign nco ,soa rtò có uph gôhK"n nh oà,n rTn ãol Nghiên uax cũng av tỉnh a:yt ,nhiên yht uiT orgnt ếth dậy, iđ ra yht a"s?o iv,u bé ta
đưa Nàng n.hTha och vội hyn gếh àgvn ếgimn nrtgo Lục bnhá ugxn ayt đá,
đứt ơt không num cứng đi ãgy không tương sợi d loại T"a ạ?" pc,á có oàn hỏi,
như auqy tĐ vào nhiên, ra nhà. gì, hn hĩgn uđi
ògln tới t gưhn dmá hnis ón,i sự thấy k .y liệu “Chỉ mà cđư nht hnTah hi.tô Tui vàgn óni Lục bừa ca iv là học dưc hôngk ênn là
nàng đó. đôi Nghe tức iNêgnh àov inó tìh khoăn gnnh ngàn k,chá iag mắt ánsg yđ ht,àhn lnê lập tò Trn hpi hnôkg agi h uTi m.ò băn
mà ánt êrnt thc ht àl ynà nh óc vci iđ àno Phu ơưgNi g.nành cũng Đi nhn cngô sai, ,óni óc thưởng Trn ghKnô ưcđ. àyn Lão khó
nói thể rất h,ànng àon Hn gưnhn óc là Lục hn cio tth. Thanh
ngâm trm nhg ahhnT ca suy tm nrT .amn ngĩh h,túc oac úlc iĐ trong hĩgn Phu cL ãLo những đến mình êm
c khó yht, núi at áig ít, nũcg "Quý trên n,h hêi."nn này mc không giàon ìtm, ncò himế tí, không lại ươign một nkhôg ht có nă gnnưh gũnc tự ika
ahư?c" hưn hki là tt êhtm óc lc, đgn hiện th nhít rnT hnTâ" mt iag ti chút, hn niưg nhhTa at R"t ai,g ." cL sức có c
ưt đi mât ìnhn Lục Trần Thanh, ôn lão ón.i tn ac phu ra
iph l,i thân song bếni Gai voà hct hai mồng biết, um hc àncg gncũ cằn cư.đ s il nghèo hgcn nTr òcn khó at urng đi, nàh nhà mất ,c ,ơti gặp Gia da rt rogtn tđ đỡ
không d àl cgũn ngrot hpi đ,u không noc tt umn .yv quả lmà Ch Lão nrT nũgc nugy ưgin àl hái một mt ctuh cũng gndà iHá dễ như htuc ít, àl đường.” gưnđ gdàn, noc Đi hnư Phu núi này oic imh tht tg gt nkhgô
hẳn rt Thnah nábh l àl nhìn thuốc tm iag, n"Tr iág?" od cL ađĩ d: agi yàn ánhb ,kohai v quý
gũnc để ngày hmcâ niưg uas "Được i.đ hn i,r lại ba v ,anhhT cứu." Ta Lục thành. ngươi nđế vào tí phải k, b đ nuch hia ưtcr
ô.gn cưđ ynà iđ núi nb oàđ ia th óc ibt,ế loã ca cũng ihm Rgn ht hup là ,rt hnĩl
gia khà nhiu rTn óc gnr rỗi." chuyến, Trn e cvi phải hit gai "môH mt H"mô thành nya kh,à nay rảnh được," gia ig cười hônkg hgnkô gia àov ònc
gađn cười uyhnc h .v Kghnô biết aih c đu uvi rất àm ión
hmâc Đã il tính ac ,yv abo xong, nhớ ơngiư. ưđc ht liệu, mỗi tới, lần ta nl cu gn ênihu gnn một chút yv hơpi ơưign dưc thì lin giúp t emx như
loi hơn, câu ơt Trần "hoC muốn úc"ht. xem ph cứng hỏi gia tt một íhhct si pác đ aig nên àon lmà óc nc
êntr phu hui bánh đĩa Lục Lão ra paíh ntrg đy bàn đá hưn .Tnhha trước, tuyết v đi hco hkoai
niên ibt thật ếuhti thôn cnò ưnh hắn ưTrc để ý .yv yđâ, gkhnô v đc một có gtnor
", chuyện gì vy?"
,hnhaT cL quan oãl ást mâ không hup yth luôn ri hn Trần iđ vn i,l tmh aikoh tg nhbá nă imếng u.đ khỏi àvi dừng
óđi gi vn ôkghn l, uTy với đối mặt khát, nong, mnó ă.n tham nhưng
mt tm htúc dây óc tđ, trnog cá hc cđư hnà ãđ như mlà ơHi Thanh câu mình ra không Lc ngb cúth âuc nghĩ nghnư là cs sông lực âcu yus ir hyT không iag, p:áđ ht hnhì ôH"m cuâ ucâ b htêin at .nl" chút phú .tt chịu qau, ,ác cá. cn dgùn
dngò ĩađ gsná leó .ra bánh, ,ênl hni ntgr tr Hắn ahnn,h hnnì ánh ch oàv
tm biết ôgcn nào đời àyn được, iph “Dù oas việc ũgnc hn thử útch nhug hồ mà tnrê âđu. mới hàgnn
a"C !ir" ca, tỉnh huhyn
hká niếkh nThah ca ihà hắn Biu cL hiện .lngò
động syu tạm "y.v từ t ơigưn, kim "Thân ekh hup hpc, thôi." phải đại ciư, đui ht ca íhk điu hc nên ndưg tb thể kém, có d cn b gnùd ngươi "Đâu at iácg nugynê iht mc chnư hi uếy hơn nguyên ãoL mới á,qu nguyên, mới khí
eor ognrt hchák, ra, Tiểu Lục từ hkin iđ ngạc. cười hnhak hyt nhà pl gnađ tức ghiNên nlê ahhTn
ngcũ cL hiện ngọt ipkế cảm ưgin c trước, thấy gnon. rt ábhn ưthng tgn đã ygNa thc đ iđ loi aTh,nh
ũc. óni puh auq, lão ưrtc đó Mặc gehn nh như hnc nv mc ybâ đã ig r đại lại, Thanh thy dù Lc hnge mgn
khoai là "Ca mếgin unm bánh ?k"ôhng uynhh đây m,xe mt ngon c,a lm, ăn có aig gia l,àm Trần unyhh
không ohc khoai ưiơ,ng "à,oN mếgni hc ánbh àyn đ,uâ Ningêh đĩa hco Tiểu "đi. nă cũng vài
bổ tác cố lang ctíhh t hp chí thn phế, tinh, "aKioh kni ."giơnư cho dgn tr
khioa o:kiha nBhá .ngla àlm t Bhná
đc hỏi. Tiểu C"a nogn có không?" iNhgnê c,a ý
ngũc phn thêm không nh. mình thành? àthhn vẫn lúc ht, nH nhiều. Dù tgi có mò qáu hỏi mìk cho ìg ãđ ynà biết hnngư hôm nìhm, nhogtá hêmt. nén cL không tibế tức tin ngch ahnhT nên tht nay onrgt Vào cíh so,a
lần mt m,s qu,á thi it ihơ lun ti kết còn được. k nih Bt im xét ếđn xem phi đi vẫn
ygnâ thật quá il ưhn unế s ơh.t Nhưng r tni cio đ ht àyn tìh
il tổn, thuốc b, mới ."phc yà,n oah bổ còn "Sau bi mau bình ngươi th nhp hgnóc cần có ùngd
một bàn cầm hắn ing lên ă.n haoik bên iếgmn Nói nxug bánh rồi, cạnh áđ,
ìg iág nháĐ ca năng ó.in loã d cákh hknôg lời phu rnT đi
làm Ngươi uđi gì?" ?tơ hỏi nyà "Sợi
bàn thấy ngồi Trần lão .áđ đang puh ctrư iđ Đến sân, ngiêhN cùng tm uiT ccếhi
được nà,yg .húct rõ ưcng iuT nheg iga một nghe an il ah
ich htì hắn còn t đnế là nói đã hgônk nê,hin htt này, hup cũng đại mc nếu lão biết, itbế hn yTu điều.
c.á"..p S"i hnhaT đi ơt rtm eghN âmgn. ncg ió,n puh Lc lão
nhiên lão có đại iuđ Tiểu như trong Nghiên yhnu gcn k.htá ,puh ũgnc pl ct bí. lời togrn õr Nghe lò.ng gaNy qu không Thanh hhntà vẻ thật Lục l c nưdg khỏi nyà oahk
bánh t,nrg ươti àl cm óir. Tiu icư htN tm miếng ingh,êN ayt
gai cL Thanh thhn đi, Thấy i".ngà ngập việc unm ps iga, tchú uhp ir gnng rTn" :óin olã mt đại một giáo
nưgơi cL yht là inó a?so nưigơ Sau dược thú y ngh nmu cảm nh,haT liệu, iv óđ hc inó:
t."ál âđy tm ta "iươNg hc
n,ogn mềm miệng. vừa htơm mại, ánBh rt
sm ntgro ư, Nghiên nhiêu óc nthàh Tnrgo một ôhgnk đi s tm óđ êmth itbế nl ngoài Tiểu rõ. này, thể chiều. một nữa, êbn hkôgn so hìnm hnơ với phải oab thành nchyu inó .nl" Đi tt ynếhuc cúht goTrn" t
uđ. tr ", gno.n" nngoã Thahn anogn gt Lục