Logo
Chương 13: Một Màn Giống Như Đã Từng Thấy Qua

Lão đại phu vào nhà một lát rồi nhanh chóng quay ra, tay cầm một chiếc hộp nhỏ. Hắn đưa hộp cho Lục Thanh.

"Đây là gì ạ?"

Lục Thanh mở hộp, thấy bên trong là một sợi tơ nhỏ màu trắng gần như trong suốt.

"Sợi tơ này, trước kia ta có dịp du ngoạn bên ngoài, cứu được một vị hiệp khách bị thương, đây là vật hắn tặng ta để tạ ơn."

ùhtg,n iCu cũng lại. chiu yl mỗi nàđh nhc phải c nđưg con n,gùc ác hơn ưrtng tnưg ven c.á gnòl C àvi cL cưđ xâu na mi âcn t thế, ,nưig hnTah
rnotg đ du nữa t"Th ìth i,r nữa s mang cũng "cá. nhà yl miu lmà nhgkô đ thêm có in ôgkhn
gasn yam ia an thùng .cá tm ignư một ,kchá những đưc mắn ít c,hho cân còn nl nấy n.âc nhất ca nhìn người ác được gcnũ nco Hn đu hơn thu câu
gdùn tí ôhm ngơưi nay inơưg ión tth ta là Snơ iĐ "Hôm a.os Phải á,c âđy ưcđ n"úgĐ giun Thạch ihu ngươi uqa nói ig ra phn của vi àv đã at nữa exm thử thành my ghinm, tđ iưgN íkch,h ođà của xem Lc có aThhn áchc s câu ưngi nuig cúth engh cáhc qu "!nay gcúhn sông v nágs yv".
gia nhôgk vàng nhận." l.i cL rT"n th nhhTa áuq vội nyà g,iá uqý negh ta gxno, ,agi vật tr yđ
àl "Chắc măn cân!"... nch
anho hona yM gũnc nêl. ưign áchk
ncâ nhtì uki đhn vn uâc phải .unha ác ếđn H giới ãđ c câu .àyn vẫn gnhp ác đt ca uQ thước hn gưin igi khi nhiên, thế coi cnh nth b đt chứng đ con khác, nrgt sang mt ggin th cả cngũ sinh dây, nêl. gì, của nrtìh kinế tÍ ínht hkcí hơn gn imư ai ếth cá gthưn nKhgô h!nmì àn,o hngn iht
hai páđ vt ihp hắn dmá chắc vt Vật y,nà cL thật Thanh nhân nghe xao hngn hnc .vy chữ nếđ hnư thường, a.b ngkhô kih khách", hkác s hênin òngl nđg. nigư nhn Thế hC nâ tm cứu trogn báo để dùgn nmg, pih gnkôh phàm gii gôknh uq "hiệp
ìth và nL yv, anhhT óc ăn ôgkhn hk quyết nkghô yTh a,hnt hkôgn nữa. hcTh mà ôgnhk êmt.h cúth àni mùi iưgn o.ngn núĐg nyà sẽ Lc ly được umi ép gnũc nếu du ngôkh inkê thêm làm im là
nữa thêm hcTh nv "Lấy c.gi đi!" còn htcú hútc
ònc ãiđ thật vừa chík ếđn cầm là ưnh rcưt ch hắn Lão puh lògn đây ghĩn ca hnTha gnôc đối ynhuh vừa mtr cL a,t đi thẹn. h,p cm nưig pháp hổ hắn yunch s ,yv imu tt h .thn rognt
à?" về h"hTc via ,h hỏi. câu cần cúh,t inưg đi ntrê av nhìn ác những nThha Lc trúc im
amng cno nhc hccá mấy âđy ri nă nió. hc hTnha, hP"i ngươi cuâ Lục bảo, đ."i cá cứ ác yàn úcth về Thch do ưgniơ
h,ki nên ơn uđ: ac tm àl olã ếnđ rồi, do "Trần chữa bhn Thch gật phen." t ,à nh ngươi iđ nhà thúc phải hpu
nnh tb hn lớn bao kih hắn không bè, ngưt tr onc đi iKếp gnn uqá được cười. cnh ncũg quen mt thy tchu. gtươn .t người h,ênui v ehNg uâc cãi Lc iv đã rhnat nyà trước, hThna cá bn Cảnh tuv ym cuc thường ác
:áđp gia igêNhn Thanh "v. hc "Ta vừa Lục Tiểu iga từ Tnr
hácm .nl choh Tnahh, htt Trực Trần gnt chỉ ih tgư.nh được gáic ch yna đi hắn ki.h cưđ vt hp hpu Ri nrT tr .n dưc phải ial đi Lục ibt s khỏi ghônk ach th, tơ thu ýqu áqu ahnTh trong Thậm nTr phân bảo lòng iđ nh đy Hôm tm thân tm ưađ nàtr còn puh gnhKô cơ hpn ích hp àhn có còn có Lc p,hu bí có yd tơ ếnm, được il.u clh
iđ, ac cá chọn h!ơ"n của ta ac n"Ch at đi, to ta
con Ta" nào nghĩ ng ta óđ ác chc lại pih !c"ân khe đcư ế,th năm nđế
còn "úngĐ ùgdn inug không unế đt ếtib at vậy, th nghc ,ngơiư c!"á óc để gúcnh câu óc
cả ta, ta lại giật ,áuq con iưgn yang gnưNh ncò tìm nco ,nhơ đt lưi cá nãy ln li gũnc được!" đó nuối: cả của tiếc được Lcú" mt cuâ đó t ekh nưghn chỉ v câu gkhnô aig dây
là của od ưđ,c chọn câu ot ,uqá ìg bgn ta ngươi i!"đ ac của làm ta, "oX ta ocn nl thn
dụng yta àyn mười đã thứ nhận ta mc ôhgnk Trần ,at Nếu phu đại gôknh biết c ôv ta ghnôk ơ"gNiư phải axu nó cvi mn uênq ãđ có Vt còn gùdn gì. Hắn đây tm nhắc lấy ,đến voà hnơ lão với ă,mn y.n"à nói: lại. ngươi cũng iđ.
,ngôkh còn uNế đi nkôhg nữa. của phỏng hup dám tuyệt th s rTn áphp hn cnôg đối
ml cân đã ngươi koé nmă nl cân ón ếNu gùnc ti.hô gôhkn hai "iôTh lên đầu ìht rồi!" đi, ni
ynàg ôgnc trnuy ig hnNì hc ih đại hạ mâ thầm phpá cyhnu tr nTr hn hp haTnh Lc n.a mt nếđ ,it ãol phu notgr đgn gknôh h,t pih aty, bao rongT s cếhci gnnh nđh. qtyuế
mnu aThhn lão đi lm Lại phu. Lục tạ cm là uhi iđ
đ cứng uâ,c là imã đưc vật ."bi đ để làm c ũngc ,nó ph cn ưiNg"ơ gdùn si hc tơ dụng, hpi nt ácp dây ivc ta, khi
"Ta yàn màl chỉ uc nh rõ vt không ,hưgnt gcnũ của t,đ không yêu ì,g âyd d phù uâc ưig."ơn hp biết kéo iv gcn àdgn ápc là khác yđâ là si
tnrgo noc những c hia cno hgcn câu t,í Thanh hắn chiếc uqa. ước Thanh tth xem. được ìnnh trong my cL ân.c hắn cho ,ir hơn kgônh đưa óiN yth Lc gtnhù mhô quả gnùht nl tya Có còn vào, tm ác
sợi nếu óc hnNưg ,tơ tiện ưh lúc nhìn iđ ãny tmì Trần th nôghk ăgnn gndù đã phu, k hc hn ôghnk d hiểu .tch để
is V nđế êbn ác nhỏ h,àn ir lấy hộp, ưcr,t gln hộp hắn Trn uhp tơ đi ct ra. nhìn bếp hếicc l đưa vào Mở hn im trong.
vậy?" đâu Lc" v t người hai ha,hTn
bo lạ!" Đã" tđ gnđ cs quyết nh ,nó mó.c c ôghkn so từ, với àm từ nhm ,vy ón kéo dyâ phải như Có ưgơni gnưi tnh mi ưngiơ vậy crhtá
"ha!nTh "cL aV lớn từ Tnhh,a Lục họ ãđ gi thấy x:a
chaư từ auq cn "Mọi ác vậy ucâ hết." chối. hôm ôkgnh â,đu gnưi Lục Thanh ăn còn ta
hTnah cười vác uxgn iún, vừa tr ,htnô đi Nighên úc,tr v. thôn my háxc về Dẫn cần trong pg ,ùhtng Lục hya av cgn t ưing nói thôn uiT av
rồi uTi viện biệt tạm âxu mi .mhnì l,à v Thế và Thanh hcáx uit Lc ngùc êgiNnh Thch cá, àhoc htúc gưni của hteo tr
a"H at mgo!n" khoái: cười nrT sảng hc vậy đại phu ha, s
at onà th ìg mt cno vị nhắm ếđn, nđế ươing tth iươ,t agnm ếubi ".rưu iưgơn yá,n mang ít s áy đcư rất o,nng ômh ôhm rt câu qua đ "Nếu ph được.
ônhgk xoa thúc ihp .đ hhTc du ànđh gnưgn gp,n ncyhu hc khí Đ
không phủ gia ngr ãđ ".âđy óc ghnôk e unế ,gVâ"n ht ta gia, Thanh cũng rTn không đứng Lc hn.n
hộp có thứ c ta thn hng uđ àny "itê!n nắm nói. aus hnđ "Trần đến ếhcci ginà êmgnih mang nyê gì gia s haThn chặt gia ucâ được cL nog,n m,tâ ếibu hn,
cá uđ xem nữa, gy Tui b dưỡng n"Ă ,quá không ăn iv hết ngươi tìh thêm hêNgin ihnu úcht cá nhiều vào!" ăn ngươi lm, nên
ot hctú đa htt càng trẻ, hngn h kách aih cười mắt Tiếng mặt nikếh hútc iếknh uiT .h rntha xu là tưrc h nl ìnhn ngượng unha mt thN người cãi Thch êgniNh Mt đang tm mc .ib mđá ca thấy ngrtư m ,ãic cb nigư gùgn.n Lục nahhT