Logo
Chương 12: Khách Tới Nhà

“Trong Lạc Thành ít nhất cũng phải có hai mươi cửa hàng bán giấy Tuyên Thành, mà nhà nào cũng có quan to quyền quý làm chỗ dựa, ta đi nhà nào?”

Kiểu Thố trợn mắt xem thường.

Trần Tích:

“Việc này phải hỏi Chu đại nhân rồi.”

chTí, “Trần trong yđ ?khôgn
...
koé gvàn đi đi ngàn :li Hn ,ingào Th b iuK vội lúc ra thì qua
Vân ơDgưn:
đỡ ncũg iuc thần cC y àl Sài phải hken àing Đ đấy, my khỏi.” ưtrc nhơ ămn ,ir àhn npgho hn r,i hơn cnò nhb cm cnùg hTna
ãol khuôn cười Vân ,gn tươi mt Dương nơưgD hák otre bất tìh :nlê Vân thấy trông Ông
ta ra nghe là ol, nc được ai.“ ghôKn
byâ uthc ac thừa. t hitn thế ấy ai lp il hícT rnT nđế hun giờ, ucâ ưd hik nói àm h mt s hint hn đây nh tongr êxynu nôkgh hkgnô nB nhuệ, ,il họ
m.t Tnr Thíc mờ
“Bệnh chân tưgn của ơnh nội cưh?a ãđ đ
hnưtg .đcư táhnh ôkgnh ta ac hnB chữa
ac: kôngh Tích iđ rnT ,ìg hnanh ngoài inó hgónc ar
ovà trong “Kéo òp.nhg thi th
m.
cđư yoax đứng cuâ hnìn ưhn gưln ca, Th hnn sau áhn hì,nn ícTh rTn hmc mình, hnhếc voà ignm đầu hai lnưg cm hnnì chằm .nh Dương ânV uiK ócm hn tm
ucâ. gnkhô cph lưng, nothg dà,i con hp tya cògn aus thái lư,ng hỏi đi hai một y gntho vào iDuê
ưnđg giấy nếđ trên d,y hTnà:h chn t s gnđ Têuny bàn, Tích rnT gnhn vân bên t đi từ
ãđ .iôth đến ênn Tích cũng thuốc đâu rồi, nrT đưa thì nơi về
:il lt t Nghĩa ynh ,ugnx trên hắn lưng hT uhC Tàhhn Kiểu
thùng, gnTù,h nùgt.h
lát: chốc Vân Dương hngĩ syu
âVn ưDơgn iig ht:ích
kinh vào ngài tưhgn ngáĐ rồi.” ôhkgn li đã gi thành, htánh cung kôghn gnb àign tiếc
ìmT ãhon ccáh noc cá để thời óc aing thì hnc uvt từng nl, k?ôgnh chắc tìr sẽ chậm, một nhà ngươi mt qáu
hnnì ra Vân đen: suy thấy gnô đnà inên thanh ơnưDg tm n đaư rõ coh oá mt nr,àg tm Hn sc hìt ôghnk ri angs lát người mt ưt hiu ngiư
at độc hắn ucth b yl m.à cah rgton Túi ar gnmi rồi
Ai ếđn?
hC chết Chu tái, ri. hty tím hắn trn ntgr, tm mặt ghNaĩ hai Thnhà
Kiu nhìn gsna nrT :híTc Th
ph tâm đi, ngươi Diêu àm v ób nauq ưs n,ày “Trần để ir chaư hết đi uit với mua cnò ni.ươg xme ónđ này thái mt ,íhTc xa y
oan có nrtgú đ do cho gĐn ,at nh tếhc đ.c
ê.ln then ac ưgDơn đi ânV nhấc ra
giọng đầy tơhgưn ai nió ưiNg hi y trả antg tyh lại: ac gknôh li lời, oàing
hgncú ta ,ph ưS thôi.” về
năng...” il, inX ứng pnh bản
b c chí nhóm nhìn đng cm lên. âsn, lto Dưgơ,n igưn híap Vân nêb v đều ánhy Tchí Trần hT, Trong ar gnva áo ,tm gnig đen, mth quay uKi toàn nói norgt
hắn ir! “Kiểu l hT, ngươi gếti tay
il lưng kai noà uênTy crưt Kiểu khom cách sáp ckáh vân yunTê t gyi mt ca gn, cn nàng gì chẳng ưđng nhau... gyi ũngc Th ,hnt unqa sát Thành nhìn
mđ nơghưt a,c unmh nói khàn lên: mt Ngoài atng hkàn ggin gvan
ìtm nói không “Về ưgin . nòc gt,un bọn at ếđn đưc sẽ lgnu
ih: gÔn lão
Kiểu hắn: Thố lmư
ac otrgn nhgkô? uCh đại ânh,n rnT óc Tích ngươi hp
lúc ac ếtnig nêtr nhịp. Chu êln ày,n ògnv ac Đúng cm vang ca ưgni pđ iogàn ph sân, htoe
il đnế hmăt ìth cvi đây. óc pg gi khi nếđ nâhn nnê hay đại Tích, Va hn thi nbè âLm Trần uhC uychn. inó
đi Cuh nhân?”
Ai mình ?nh ìmt ếđn
hưn Hình ìv nôg th gknôh Vân híTc nhắc uhc đến người... bi nTr gn ãol Dương là in tưg?n
gõ il nêl avgn ,an ln nTgiế ac
hctrá mó.c Dương nVâ
â?n!nh đi ak,ì “Ơ Chu
ưđc tóc trâm tóc nlê đến cđư râu dià gài iúb âuR nữa. ngô hết khgnô đu bc lão xh,na hơn đỉnh bằng àig đến th mức màu đến ngtr c, mt iám ,cgn hcciế
gũnc gi ,gơniư nimh mà.” ìth uhc cárth trông ca hTế áchtr iơngư nh inhm
iưgn uâđ tui đó, hn mnu hnc kai im vn òcn hìmn hắn gi, iếtg tử êrnt ir cđ vừa thật.” ưign lấy giấu hcC êntr lné độc
đề ycnhu tài: Ông loã
ếđn ri. aos ngươi à, à, Thành ơgưni khni pih hôkgn Lạc angđ àL il tnhàh
oginà đen olã mt mc đêm, ôgn mt iv ưhn nănh mặt đất cạn. khe nrêt gnhn npế đy khôun ,ra mt nóbg lưng màu rogtn áo iàd gcnò ygài m lão rãnh àl tir ông ênb iđ đứng khô đế trắng, x,ám aC iếhcc
âigy Ông á:tl lão gnl mi
Vân Dương :uih khó
c?h iàng nv gặp, luâ thái ir ehk uDêi gknhô y, nmh
Vnâ ciư gưnơD óni:
nó... óc ht qnue mỗi ,nm yâc ahun đàn, óc đá n,c thích cho qtyuế Tìm giấy ági bt người nghệ ,iyg iàm mài Khi ca một thhíc to đu lại nuTêy vỏ giy h àngh uihn hóit àim ingg yGi th ìtm nhđ gnhn khác người tth u,anh cưđ ca hnaht ênn cho mun tr th ơ.rm đó.” được t ln nrt nưgi nhhàT niuh cn,ôg người ếhc có ca đưc êyTun có hànn ôgnc dùng thích ưnig
Kiu hT:
là cho còn vạ đy. ta tr “Ngươi nữa ta đ mà mt
gnt thanh khuay tđ l êđm cửa v iGa vắng, tiếng gthư.n gõ
Vân đne nào, Dơưgn dắt áo niưg bất ar hôgnk hpát h.nl Những otngr hhatn tnêr rút t mâ ar, âns từ đao k ra chờ eo
thùng, Thùng, thùng.
Dương: Vân nhìn Th uKi