Logo
Chương 13: Trước Tiên Phải Sống Sót Cái Đã

Vân Dương và Kiểu Thố mặc đồ đen, diện mạo đều rất đẹp, sống lưng thẳng tắp, bọn họ là kiểu người mà nhìn thấy trên phố thôi cũng khiến người ta cảm thấy cảnh đẹp ý vui rồi.

Nhưng hai người đó giết người không chớp mắt, như thể mạng người là thứ không đáng tiền nhất trên đời.

Rắn rết, đây là ấn tượng khắc sâu nhất của Trần Tích về hai người bọn họ.

Trần Tích chạy chậm theo sau ông lão, “rầm” một tiếng, cánh cửa của Chu phủ đóng lại sau lưng bọn họ.

Trn :hcíT
dưới ba, ngl hnt ncha cẩn hn boá bọn pk ưtrc mt nahc nách hti iđ củi ếtti êngcih họ, ưtl đèn iđm àmhn hôk, auq lửa. cáhn gnrt nhha Người
Sư yan ônhkg cuhyn à... ,hp hỏi it người
oãl một mình: lm bẩm nÔg
rnT ícTh nsga óin khác: hycun
của ahc này .nh kỳ tìh uiĐ cc trọng hội tm pih iv yv gns ưhn nữa, óc nl aqun li? ãđ ếnu nNgưh sgn gnũc ìmnh được hn il m
Tích rnT quả :nió tếquy
lão :óin Ông
ciư: ânV n nơưgD n
Trần glnò nói ,ơn cm ngữ htt hcTí hkn. thành khí rất
i,r utch nti htế “Đưa ?âuđ ctuh xong
vị ac tír lên oa,s đá đầu hmòc hmko nlưg hxan uás nưgđ :nl gngn ông ngtu loã gnđ nhìn nti đ,ó ált sau cno Ngay
ps gnkôh “Đại ,đyâ s vật được Lc bình đhcí ac hnnâ hntâ hc Tư hhTàn .ir Mt yên pĐi nếđ
chíT: Trn
ohàp Tnr mt Phù, Tích thở hơi.
mc áht:n Nhưng li olã ông
...
đ nc nKhgô ?à đ an
táih mđ:ê iuK Th bầu đgan hCu ìhnn êtrn mc phủ, nghc tgnro ênB ngồi rti ghế
ac tM hngc uNế any rồi.” at tối đã nđế âđy Đip ếtbi người thì
ưgn?t ph bi ?à iđ hn của htế C eqnu hC thả nh ibết sư với ni
vào urit óc ưđc ipđ kh igná igà ión Cnh tử ấy ôhgk?n mex ơnưgi là tiểu ngnă rồi, ôhiT
vờ .đcư gnôhk lnê gi nyà làm quen ămn ngnh ưing hưn tgn ìht btếi nhiếk là, ngiư ihnk n, ph sau ivc người gặp nhp úcx tếpi àhthn at vờ Hoc hpi đmá óđ ôhgnk My phố sau ếibt. thôi, cá yha nlê àyn ũgcn giươn l,m tưcr
gn: Kiu nghi t ar Th
tr aqyu h tiền i.đ gơNiư il bn điò
lão Ôgn thn giải thích. hênni
...
gn ra, ếibt itn :ucth hn onà Trần còn cíhT
Trần Tích:
ac hưn ac t ,c tm cch Hc ơc .hết nhnì xem, qnáu ađu năng mlà aos thường ếCth gn tùy đồ thể đ hc noà huc hắn ta cmhâ đựng àml đi ir bình ếibn gnt my lực ht chắn y. Vi y ơnưig của óc được? hnôkg ưđc
suy Ông hĩgn lu:â hi
này v đi nđg nÔg tài ưngl lên ông aưđ giơ ctưr, hn, ngnă lão mt i:l đ yta aíph
Thế àon? thế
ng yl nTr sư hty ab Tcíh ngrot đi ayt ếđn tư, nãg áo phụ tm đồng vị t tiền gnb Lúc àyn .ar
qu cc gưnt toán thì õr cát ra nht crưt bói “La còn ar vgnà ..h.c hki có.” tht, t,ác Hạt ac ràng iđ cưđ
aT đi.” không
igưN cũng ếitb ghun cát tị xu ..đ.y tht
cr Kiểu :nêl ágsn mt hT Hia
hnàhT tr nng dài hhàtn còn lửa. ,gn ygan asy nyàg ánh niht náo đèn không hìmc tnh ch cnũg c gn,l Phố nhui cL êyn ãđ ynê igc trong đông n,gn ưnh nnê tgnhư
...
Ông ndg lão l:i
xem quẻ không ir ln coh đồng him ta iut phải hìt “Nguy at iv ánrht đi itn, ăn thấy gp xin kh pih nên ăn d nigư vòng có, mày, ưnđg năng yth. l người s htì áck,h htế cm yht đ ìnhn
gđn ta sgn .c àny od iNơưg cph gnh,e ôgnkh noà icv ucyhn đến tuyệt chuyện nàhl t thế ta k aT từ, lo iha là iđ bếit ta đgn tếbi ơimư kôngh tốt úcth thể cníh ,âđu nihp muốn gì hkông tui bao och y.đ
,hp đón iưgn nơ ta.” Sư cm đnế
i:l quay ãnm đầu tb Ông olã
Thế tiền thuốc hìt bù t ngươi vào.”
gDnơư Vân c:hn nió giọng vi chc
nTr :ônul mà eghn cíhT
àid: Th uiK ht
“...”
rTn hícT òt mò.
bọn .ưgi..N họ với à?” thân nque lm
lm Ông oãl mb:
êbn “Ừm... ihp. Đi
Trước stó .ãđ tnêi phải gsn
à?” đi mà “Thế còn ht nh
iđ êQun uhC nnhâ tm đòi rồi...”
“Chắc chắn ri.
Tnr :íhcT
đây như mng Dường gii gưni là ưnh tếh oic cỏ tm rác.
chắn Thành tht là ícth hn ti hệ cC nya vẫn N,ĩhga ĩha.Ng Nuế còn huC cho sẽ chc ipđ ,gns nhTì nhất Thành nh niêl hôm tối nhìT s ìht int ânQu hCn ngđ ohc iáng thì truyền hn nh uCh itếb rng uynch lại mất nay Cc định hCu ngũc ct ca này. ánb ĩNgha hnàhT ritu uâQn
tb tếgi hck hn bội, hắn. ht nmgêhi igưn ihk trui t dti trừ ctưr cử đến để ta vi phn óđ, sẽ cc nay k côg!n k hCn có lp người đi nếđ Đnế tnh ãiđ gúhcn đnh đến
k ác gtưn nuô.l ếnu óc đc “Sao ếitb đồ tướng thể cả nc đi gnĐ bỏ ntà ámd mặt là có đnưg nôghk quen đ htế thái nội phải ni người mng h.iôt Diêu nhân nũgc hn,n rt ,ý thì tm ưcđ, uDêi ión ac iáht y
à?” mih ìg “Sư bên ugny ,hp trái
unaq nsg my như có hgknô người aqun bn đyâ, mi hya ch .tgrn chết cũng Hi cd mi vọng ra nhìm nkgôh ngàb uaqn tsá xuyên thứ, nhât hn tht nsg ônghk một nđế hn stó,