Logo
Chương 1204: (2)

Trần Tích tiếp tục nói: “Thần tự biết có tội. Tội ở chỗ coi rẻ luật pháp, lấy tư hình thay quốc pháp; tội ở chỗ hành sự tàn khốc, không màng dị nghị. Giữa phố hành hạ người đến chết, thứ tổn hại không chỉ là mạng của Dương Trọng, mà còn là thể diện của Đô Sát Viện và các ngự sử ngôn quan. Bởi vậy thần đến thỉnh tội, xin Bệ hạ giáng tội trách phạt.”

Các ngự sử đưa mắt nhìn nhau, nhất thời không thốt nên lời.

Giải Phiền vệ trực đêm vội vã xuống từ Yến Sí lâu. Một lát sau, một tiểu thái giám bước ra khỏi cổng cung: “Truyền khẩu dụ của Bệ hạ: Vũ Tương tử tước Trần Tích tùy ý làm càn, tổn hại thể diện triều đình, phạt trượng bốn mươi!”

Các ngự sử trong lòng kinh hãi. Bốn mươi trượng?

.h Trn T B ân đất: ngxu phục híTc thánh
này rchá. iTu ti av mi ôht,i hTcí bước àml đang etoh ãnM óin: àl cho at xách hạ an,y ásu v xung b iaH b đgn chỉ nrtưg bổ hn dià nìđh lnưg “Khoan độc iiG nđh nlíh này tìh nggiá pgnh Trần hôm ưcht Phiền ,it mt đã, tgrnư ngeh phục vung
biết rTn íhcT tnig:ế rồi.” một “ừ” “Ta
cngh h đây ý, nêTi đầu: Têhni aSi cgnũ itếp c rồi, không h hn qnau tục tỏ cho .na trượng, tu,h tnháh angy iơưm àlm phép gii nb chn ànhh hđnì Vgn lắc àcn hgnkô B hngu uch inVê
lúc đìhn lại đã quay aih uiT tg :uđ trượng mătr trăm, ãgy v hnđá thT phần ta i.r cây
oac trượng tm hai iá.c v hình, gã xong cũng gărn engh đều àhhn Phiền itếgn không một hai ìht cái, th ãgy Giải là bn Lại imươ hta hncg tế,h gậy hnáđ thiếu cr,
giác tui .miơư ìnhn cởi nói: s,ua huk Mt ihk bước d thái t k tph úT nH gnTrư chíT của giám B yrTnu b năm li nếitg rgtưn phục, đã nrT b nl nhìđ ,h ált lân nMô. Ngọ ra
ahíp Môn, về nhau ngự cưb ácc ôn.M Ngọ mhc nđg rTưc Đoan y,d chậm s udì
Vng nViê gôkhn cnò ht Mt tc .umá
thỉnh tiu gitến Tích thự, ychun Tcưr xy Môn Bệ ika Ngọ nl miươ bn anh pth tnury êTn nưh hô: h đình tội, T, Trần ếnđ yab ukh trượng.” lớn vào crưT lại gTnhư cửa cyh rồi! Thái d ar yhc tm
hn làm sẽ ti, cch Bệ ícTh ayN náigg mád nàc không hạ .an Tnr
àny .lâu là iGi Phiền tgn nggn dn itáh gn iưgn v giám nếđ nq,eu đi kia trước hắn nhận ynà Tnr đầu, bt úLc iut Tích hnơgpư ra
……
aqu gnb ãđ ar giãn iv B hnhà ra: Chân h ca như ,hn Xme c gnV cũng hgôkn hôm mày trách Viên ar vậy.” nhcg ngn tay
Tương ênni khanh nhắc ơmưi ngiư ,nnâh hành .uâđ trượng mgn tước nh :hn “Thiếu bốn tM ũV đi cưđ ngrtu tử cũng ly hkgnô an,qu
diện giụa chár tóc cưn rũ mặt, ac ynqu an pnh bào éok iat th bị cnò bươm, tm gàin unqa đến yđ Vọng gôcn t u.ýq lê bc ưnc ưir, imũ âuđ Viên mức
hctú tya chn ngăn Viên gcnh yâd oék yêuxn đi, ngđ êl gThưn htc Hắn mdá hTíc tm h,tng qnau nlê như coi nắm hknôg áđm thn đu ir agn rTn niưg ia ihTá Tự. qua il iđ tiến Vọng, dy, cản. hit
Tah dập t còn nd gưnh li iL óv nôm cahư ngựa niêTh đến. vọng tiếng d,t
va va nTr a.n.. cv: gnuc ng yv tử yàn ưct, ãLo ngông sau uđ như sự ng ngạc hc hnik có đứng s hành
chp sát íThc, “Thần, nâ. Tnr ph h B rTn cíTh tđ: hhnát tạ
ngb dưới tan, Nmg uđa cố l:ên tyh máu nli thắt ni!gư nuc iga, gneh nơc ítr uqn phun ưcah gVn ìnhm vn Viên vy trong đ,t iãyg
l,i il a,r ri pch xuống đất. nm cph ci Dứt bổ hắn
nb ngoài đi ìhnđ mạng áđhn Môn. Bn lại ai trượng. trượng, bỏ cũng mươi ếuN nb là ygã e s họ, Ng cyâ rng ngay
mági có ếtib dặn, nrT iđu lao. Bệ tước cô,ng nhưng chịu hip àl có mắt tiáh iga, píh ytu phạt.” y h ìht :hn hnit ln il iưc uiT hnnì gàNi óc sia vn sa
phải ht xe iđ Hồng âhnn ugn hìt negh ngựa?” rưu nút yv quna ngươi năm cười Các hng,t lạnh: nbg “Viên hhnat gnch cđư đã Lc phải iuH âunX uh v a?os nhanh ưgNi yat chặt Nhi Hưgn từ Trn ika htt lút chTí mươi lén môh đón Tiuh ahi Nữ nnh,â êmđ chẳng dây
trầm nìđh ếhikn mđ rgnưt oac hty mà trượng sử Mt ácc ugnv lên áum gãy ũgnc nmh nhge Hia áo ngự gnt,r Giải đánh vía. ôi.đ đnhì v ílnh theo tól yâc tmh iơưt tiếng nTg đó đục lp hai hnik xnu.g bt hn angv nhPi
ngth v ,sc các k s nhân đại về aos nsg nút. il nkghô gđn chư hi phaí ìht háock kinh iếhcc đi rồi.” b “Làm lên cếth đnh íhcT dậy, thận người, va ngự tay ânl cài Trần b phc đã ngự ar mặt cn sử: nH xem ãih nh từng tM hcp ghưn
urgn loe về cứ chẳng knhgô Hắn lên cá,i biết việc ngcơư lưng ưnh nào. ngựa, iđ gì, người ưnhg mt
phạt cgnh nđhì tm ec,h .tngưr làm sẽ imư cây nnươg nghkô trừng tránh nu,cg k đó đánh ehoT ihp kẻ aty uNế ihk trượng ,ưt trong gãy .ìhhn óc ưgin boa t đ thiên hnhà c gãy, cứ việc quy
tin tnhg êl b iMã tìh ho, nay còn xưa giao gdnù chợp đầy ng mới óitr àv ìhmn, cTíh engh nh mt aqu oMã ưđc dây rT.ng của Trọng nrTg giờ gnV oék cổ li tm đnế dây pphá yên. ưDgơn kia ưngơD chết, is cả Trần uám hgtn tyh ôli đến sống dính Trần grnư,t Tích nôkhg ra Viên ơgnDư átl mêđ ômh
vậy? d gin giơNư ngThư làm uq:tá háiT yâĐ áci !T ưgin
ngm ưnig Tự, chớp. Vọng k này, Thiá cr nlê uyqa trong nm.ô kẻ suâ nhanh hpc lân rtên ac thục úlc agn đúgn gnbó khi liền vang chạy nViê ingư n, đu b gTnưh Đi Tếh như voà tm nah trước alo nếđ ếtign b nh đỏ nhìn hngnư
chđ cngư ghNưn tđ. ngôkh cs ra lại ưcđ c c giật ngV túm ,ưbc đã luồng một áo yl Vinê ngã .li nổi mhn acưh cl chạy ang hn này, iha
ir éok Phía đỏ àm T rTn khanh Tgnhư như ànrg kẻ b li hyt Mi gnV. tầm êl yv àov inđ đi ,mt thiếu sau Táhi xt gónb nkhi gnc gn,as ola một hưn nnhì máu, chính l.i Tích êVin hc õr là oá quay nhhan ngựa, người ưgin
cCá nl nưig Mnô, tvú sạt ugcn hnT sự trước đến xuống ngxu hành it il pch sững .ch ákhc này, h Ngọ ngũc a,ng .ti Tnr qu qua ob, nigư giáng :đt ng s gutn đám tếch hưn tsá na Bệ ola ngự xin Tích tm
nhưng tm nv. áhtp tht nnê sử đang tay người rnu này...” hc “Chuyện ra nào ,kèh gkhnô ,ng ãLo ,ry ngh ngự trọn ànto àov gna thân ngếit tm oal khò ognrt il nđế
đổi ìđnh hnPi unr nhgn sử tiếng ry thịt, vẫn hàm trầm i,m àl Giải da ăgr.n nn lại ccá c trượng vào khniế đục ngự v
mđ hnư tôm k mặc nco vào đau V,ng Thcí nh tm l.uc quyền bgn puq đớn Vinê nTr co
àon hN vn thiếu hC Bạch vi ìv ht cnhu hgaonk Lý k Nma b athrn tí Viên vi khác cnũg iưm lượng. ,cb pih ngt cúah hắn, ngưi muốn giành nkgôh tnh hắn keoh nuq rằng
a?os Lúc ngV àiv y,nà bư:c lên niêV gnrtư áđhn htT bn sự cbư ưiơm
ĩnhL uưr nói: quốc phạt Ninh, li trong ovà âdy pếti ưlu buộc thi Tíhc ghnt tang hápp hânc d,m ti gian ànng Nam.” ga.i ,gVn đồ av gVn ba utl nTr gnu vừa buc Viên gnu iĐ dung ehoT tụ mt đày tập iVên hkáhc
run đhnì Đô đạp...” thể urn hgtn ngự ht bị cúngh chà rt Tích, idn itêhn gntor h ngưi cuộc at, của ggin Lão gmêinh nVi rnT gi hnư kngôh coi chút táS rtiu ncũg B rt nói: đ ht vn rgn hco s h ếtbi Nya li