Logo
Chương 1214: Khuyết khẩu (1)

Giờ Ngọ.

Xe ngựa của Tề gia vẫn lẳng lặng đỗ trên Trường An đại nhai. Nắng gắt đầu thu nung thùng xe nóng rẫy, nhưng Tề Hiền Chuân ngồi bên trong vẫn nhắm mắt dưỡng thần, dường như chẳng hề chịu chút ảnh hưởng nào.

Tề Châm Ngộ nóng vã mồ hôi hột, không kìm được bèn vén rèm nhìn ra ngoài, thấy con ngõ dẫn tới Hồng Lư tự vẫn chật ních người.

Hắn quay đầu nhìn Tề Hiền Chuân: "Nhị thúc, đã quá giờ Ngọ ba khắc rồi, Trần Tích sẽ không tới đâu. Thúc dùng chút điểm tâm đi, kẻo hại tỳ vị."

nCâhu ngi đg,n Đ"!"i bt thn T Hiền itnh hnc dậy:
áo inH lại đông c T nH ubngô T cho kih việc ếnđ ynêxu uânC.h ùnhPg ra xa hhnna tay uđ đám qua bước Hi, s gia, mã ngoài, hutt iđôu nêb
iH bắt ar áp it iv nd iga e,x gvàn chỉ sát nh nânh v Trần Hgn kch nHg unxg hhokn T Lư ar quá Tề tay nhgùP ưL h hCmâ t htoe ámđ đn,gô khỏi trộn phía .t tc ig.nư pl vào trà g,n dám lôi s gN gkôhn Tích ưNngh iđ
đơn vậy :il l nôkhg T đâu." tức năgn ucnhy hưn hC" Ng lập ãm,ng hmâC ign
"Phùng "!Hi
đã bt ir H Tề nha âmCh aqyu "óC gia Có g:N yagn àon hi ôgk"nh? nôm hnân ếhct kih nasg ly kng?ôh T b hnáđ gnort hắn nc
Nưgiơ lấy tyh íhTc? Hắn xông "Sao trong it gầm ro alo y, áo Châm x,á angy hắn iv ơ?ưin"g có.g ovà aso ìV cổ nòc T coh ưnigơ ?sgn tịnh nv Ng mtú Hi óni hta anđg Pùnhg il gì lên: oc đã rnT
biu đã ưL đi Tích. ngH và vã ohc t c liù ca sáng rưtc ar hup Trần mĐá lại, iv iđ tiểu il tm xe nnưhg lại
"âuđ? Hi ù"nhPg
y.nà" nhcg đu con nhịn T nhiu nhn bao ânuhC mt: ưhn gcnô cũng đư,c Hiền Qcu m ưngd nc chuyện gni quang ,măn thêm chuyện "Thành hi vậy haot
Ng s. mhCâ sng Tề
hgnc .il Gi ia inết,g páđ ym inl vẫn có
lượng. nhắm gnr,T Dương gia cư tya nng tám huiế trạch bngă chừng ch nv vin tiếc, đ nhận. "Lục món Châm hn Tề này by mắt khôgn iga thu li gnĐá toán: hkon íhnk Tề yĐâ kính htín hi Ng soát ưcđ àl n.êtr" T th nv t,a
iõd ếđn nitêh ált." T hcc thần, hết hgn bị một phường agi t qý,u n ĩs s !đ của amu nào? hâCun hthan trogn :nh gia ta tht nHi ly như ămn T rămt my về "Hồ ếilc hTnah h igoá ti thhan vgun T nhìn nhìn yh it a,do ưnh bạc? gia tin s n,ưc s dgnò ra ioh Nếu đuâ nhi ta danh T
.c iH đyâ ovà ign nhìn chẳng àvo ch ìht ghế hmc a"T nné á:đp sau t Phùng ry .iđ" xuống urn b nH một a,t hgơnư inó chằm
uâđ "hPngù rồi?" đi hânn
đ,uâ táhto chạy "nH lao mìt gia Ng được rưt!"c hPnùg chợt Đám Tề mâCh ra Hi uqát ucth h ngăn nhưng amu n:l ,cn ôkngh toan T
òd cm nêb uQc h vi cTíh thì đ gna: Đúng ănm nnâh vi iuếb ".ngtr đánh rnt tới, àoing được ncgô cyh iđ lưgn hả gia úcl vạn ,nyà cb li cnò nrT Chu một bời hN xanh icú đã áo người itơ Bi vã mt "mB la thầm nn,hâ hn Đức gia giận, nhhàT đã .ri T ex
nhB gN Cmhâ a,t íhcđ àti i"uT ătmh lc điệt Hn tm chB bo ýL usa àl mua cb hcúa đui lnưg ôkgnh s đi s mình." t h cs gia biết uqn Tề ămn á,hsc vi về... quả giọng nhok T gynà os từ d:ò ntâh muốn
cộp Cộp pc pc.
â"?đu d iH inl hnnah, hki il cửa Câhm Tề auq giận thật hyt á:tqu một iut cưb Ng sải ntê hgn"Pù
áh mà "Vật yv ta của Dnơưg óc tài nv th inh hnda hách a.h nht nHi phi có ic anthh tếc?i mtah nâuCh "b?n T ô gì nit tai nnêhi đ ó:in đời, iag áđgn hagĩn đi mlà S T aig tb mm l,
li gN thp hắn ,thúc Châm :hCânu tt?"h lại yqau T đến Hiền T tếh ámd "Nhị đầu ìnnh
ysu toàn." nhận chu i"Tu b đti Tề Ngộ ,áhrtc cúi ưahc qu hngĩ lỗi: Châm uđ
nđế ,này hcgn vây mnh iđ. amy iph gơcưn ihk đ my va thân emx, nga, Lúc ar nli lnê ý phóng itg vụt Tích đgnô âyd Trn ca máđ
nhgt ihđn Châm dẫn gnH iH"! Ng gai hg"nPù gi: vào lớn tự, gront ếgnit Tề ngxô
Trương một y hip tnrê cigu Đô o:bà Sát v iHn Tề .ni"V àm iv Chuyết Đi, bi àl huâCn "Cũng hi.tô ch
ưlgn. ,ra iđ mt mưiơ Chmâ nhàhT đã vẫn Tni dạy aih iTu tin này uq gia phân phí, T íhTn glưn đã cư hắn lượng, đcư vét rTn gnrot gndâ ađư nv aih T daohn cnhg trừ vội có Quc bạc." được Trần 'Kinh thủ mi cgnũ Tnhàh vạn nưlg. t năm nhun tình, gnohk vạn vơ nv pá:đ cíhT Thcí mấy 'áBo tág,hn chi tài ,bc chc cho útch gàyn s ..i.ph g.i đon nmă vàng ncôg cũng ygàn này lg...nư còn đã êln ac aig kinh lợi hN" nTr hắn tuy ưtrc aty gnn hôm y hai gN nya vạn hnT omg gia nhưng
tâm gõ chcá hn đnế s chút, lại T lên cđư gỗ, ìg gngn hco Hn a.t ítr hk đu gia khíhc ta tya không rgn !ncug T uc tđ gónn "Không tht mt nĩhg có nrogt ưtgn ò,nlg ignư iga Ngông Hn ?o"as il gi: lo êkihu nưgt còn làm là
tmr tm T ưt Hin không đnế ,iH mun àv động tâhm thật àm mun gai mặc thật hùPng T gai iag hôcn at tm hắn... cái "Tiểu ir Tâm nyà nói: tlá s tử c".đ hnCâu
iđ anyg tm như tu, ign iđ nhắm c,ơ n,gn Chuân Quốc tyu trí Hiền từ nhhTà nhcg có hắn ngb nv tnh đâu." ph iđ mặt :âuc có na hbnì thêm T mxe tih. s t;ếh ôcgn thừa chẳng óin nưc gingế ra tới M"hn cúht Đợi T nbg nggi Tuy :c
Hi!" "Phùng
bên nên ngb nđúg ex ồn iêhnn noá ào Thế trở clú àyn, ngoài nhưng ang .hnit
là vẫn hók Tề vi, ãđ hp usy "Thành tước quý thế hnư khí Quốc oàn lẽ hpáhc ncò Cmâh chgn hiáT htcú pt lui được o"s?a ôgcn ôcng rốt t,hế yđ ucc huân Giọng thân .iđ" "Biết :hiu hkngô bút Hành gnux T ,yv cuQ vẻ Ngộ uyt ohp.gn rồi, hưnng s ng võng
T cộng ãđ Hiền âhCnu Tích thôi, thi cm tm êhinu hắn. cb ichm lồng r"?i gonrt Trn "Chỉ bao k đầu: mog gtn cl ưđc
,nnh mưu càng hmCâ l".n rt "Nhưng T hỏi: hn tỏ nhn của nghc cgàn gN đ òd hn
chỉ "Phùng Tên đi :rtgon xá gađn nhân tiểu tịnh tự aphí "ua.s tya nHg li voà Lư
nghươ t Trần gnhà ngnhư igng t, óc tm lạ lân k mt nđg hnn,ì phục ,ri trôi uđ h yht b .a..r nHg k m:c uâ.đ người S"oa mặc hâmC nén ar oenh ãim Ơ? gùPnh yhat yht óbgn cht dáng Ng Nhưng chẳng rồi!"Tề Ra Hi qa,u ar cưb ahưc vẫn Tích li
cạnh, vén inưg Lư tM auq mt ng. Hồng đỏ vọng nbê bóng Ng .t li Tề đơn óv ti yth đc cs xa gnth e,x lướt hip agn èrm iếntg từ âCmh chợt