Logo
Chương 1215: Khuyết khẩu (2)

Thần sắc Tề Hiền Chuân dịu đi đôi chút: "Tuy nhiên, quả thật không thể để hắn dễ dàng gom tiền như vậy nữa. Bạc thì chúng ta đương nhiên phải chuẩn bị, nhưng chuyện đến giáo phường ti thì không cần tự mình ra mặt. Gần đây, nghe nói có một tiểu quan tên Thôi Thanh Hà đi lại rất thân thiết với Chiêu Ninh?"

Tề Châm Ngộ đáp: "Tiểu điệt biết người này. Hắn là nhị giáp tiến sĩ năm Gia Ninh thứ hai mươi bảy, đầu tiên làm huyện thừa ở Kinh huyện, sau đó ngoại phóng đi Kim Lăng làm huyện lệnh một nhiệm kỳ, chính tích đều khá tốt. Nay hắn dày công tìm cách điều về kinh thành, nhậm chức Lễ bộ nghi chế thanh lại ti chủ sự... Thanh Hà Thôi thị những năm này khổ vì trong triều không có người chống lưng, nên đường quan lộ thăng tiến chậm chạp, nhưng tài cán thì thuộc hàng thượng đẳng. Kẻ này vẫn luôn qua lại thân thiết với Chiêu Ninh, chính là muốn dựa hơi Tề gia ta để leo cao."

Tề Hiền Chuân khẽ gật đầu: "Ngươi đi làm hai việc. Thứ nhất, mời công tử nhà Hộ bộ Chu thị lang và công tử của hội trưởng Tấn Thương thương hội đến Tề phủ tạm trú. Hai kẻ này trước đây đều từng buông lời ngông cuồng, tuyên bố muốn đấu giá Bạch Lý. Hãy lấy danh nghĩa của ngươi, mời bọn họ qua phủ làm khách, cứ nói là ngưỡng mộ tài năng của bậc thanh niên tài tuấn, mời đến phủ để đàm đạo thơ văn."Tề Châm Ngộ chợt hiểu ra: “Ý của nhị thúc là muốn che chở cho bọn họ, khiến Trần Tích không cách nào ép ra bạc từ trên người đám đó.”

xoay Thcí nđgư àl li cnh hgnn ncò hơi. idà ãđ cb T ht con s hếT nrT agi b một gũcn ng.đ
nágS sớm ba. ànyg thứ
đã trường hk l chuyến tm b àyn nôgth nếđ gá,y thoe khoác oá iđ tự, Tiểu Mãn aưđ yna bo ,ra đổi một Tích sinh vừa n.v bt phẳng xâu nngà: k chuỗi thnhà .lm chỗ nogL b t “Hôm phc. ônm nyà úcPh my cho Trần Mang là nuêgny ngơiư Phật âln itn bcư Tiếng gà hết
tihếu Vy noKh nl nv Tiểu ?ưngl ãMn tnrò ibtế tiền vy tm: hia ra?” òcn vẫn iưmơ hưn it trợn âuđ mkếi
ri đã kôngh gnnh Tcíh động Tnr s gì .ếđn ngiơư mt vi ah đáp: lng im ta lát ,ưcĐ
B chỉ nHi âđ,y e s T íhTc nđế ià:d my nhất Nói Bhc ta gnlư rTn “Nếu v óđ, nv giưn thật chúng đến mất .h mt ưbc chc vui rng b,c Chnâu ý,L ht
yuqết T ngâm: bn l,ưgn gòvn tâm ngân uyT ln.gư đã yaxo ti cb e s ùrt iag imươ gntro yoxa nb bị các th hiu vn trầm nhưng Tích ti được hnu,i rằng Trần nuế àiv họ ca ngkhô ngr có nàgy
tùy hn bộ s ếtpi ,Hà dặn: t.a cđư đ Câhnu tc bc bạc Bỉnh nv hàhn kẽ. r,tgnu căn cho T hcc hắn Lễ htì lang ,Tíhc điều ta đừng h hhaTn s Th rTn nhất ygnà cvi chúng Bạch hứa cũng õr cuối ihp hắn, Tề oigá Đnế ohc ,nùgc trong ca nyà kní biết hắn đnh bạc Lý xử hư hưac gũcn nphưg áhsc ikh cht ãyh ra, cBh iha, mau sổ ti bảo igao ếnu gai cho hắn thành, đến Đừng ogai vội ý.L bảo Sua t hôiT r.tí nHi
nhưng quan mắt Chnâu lcú nâc liên nôuB ngn nht Tề nđế ,aig biết cũng trước chuyện T ,cưđ Hiền th nào nào lmà bán nhiên nhắc.” bên diện hn nào đáp: t hìt bên iưngơ hpi
xa còn .lm nV kém
hittế yav n thP gôin mơiư hương và đu cc ivc chuyên iđ thịnh. ngưrt nhKi ,caùh sáu khố, hgtnô tử cahù ha ob ol nroTg môn lp hnhàt hơn och in.t ihns
,ir ,iđ vẫn giảm kiếm :áo nlgư icà ht s là uhyk Tích it b Đy ếitb đâu iưg,n “Mưu óc lên aưch ..a.n vn lại htmê nhà níht mưi òcn hnân pch khoác đi thôi, at hai nrT Đi âyđ. b òcn
cứ vn nHi :ggni nghiêm lượng.” vn sáu đm uâhnC điều bảo ơiưm T toàn, Đ
ar T iga lát, mt hln ra trầm xe ú,htc ngâm tm gi gđn énv rmè xa Ng ngựa, hnac :nhiđ hâmC k hoc li uLi .gn nào xe đ
Tích l:nê úcc tưgnh aos gũcn ngng yhc hca.ù ưcđ rnT đưc hòa áo đu va ch iàc vừa đáp, hCy nchg
như cng htcú, n bên lớn như ađgn s vòng vià nkih Nhị axyo nv na rằng d, coh đều t tiền, hơn knhgô vy bc uht num Lý hi vci rotng “Nhiều phía nh gN vay Bnh lưgn ?sao thốt còn hgnư T e mCâh đến vy gynà nêl:
l tm vn ctưr gia âuđ. lượng, tí, hôkng aiH vẫn àl T thấm nnưgh achư htì mơiư voà
……
tử, ôm ếth oa?s ,cr b thP c sáng nngà tôgnh nôm trốn ôCgn s ơmiư bảo: chỗ à?” mắt Tiểu iaH lượng tin ta my Không đaư ôm xâu Mnã at ly yàn vạn cho hai y,đ àl
âđTrnu. tán il chuyển khắp ưmi vòng, Tề u.tếyn nếu H ihkn đ ôghkn aik phải ưcrt v thì gia của hp diư âyđ mc lang. mt con cũng ít tngưr pnâh cThí đều nh, cB ht ca huC it ũgCn cnhuy s nghc thúc axyo ohkn ưlng ca gthn b may ngày, nhất àthnh crt mun mtăr s iuh ácc vạn dừng vận thi gnôkh àl đi nơi ơhưgnt nhơ ếkip ôknhg đ ych nag
óc auqn cb ngn c:iư đâu Trn mGo thế,” rtgn. vic im ta hítn nđế bt “Sát Tcíh
nắm siết cgươn c.htu hằn lp của ngxu tđ ayt ngón dây Bnà suâ hk aty lại, hắn ad
ưpnơhg vn không đnế hp útr. im dng gcnù chtú đi, của ikh nnh ac ưt Nhưng cíhT rồi im lời rTn lát đnế mt đến ghnt iđ hội. ,aig Đã hyc hnid ưghơnT rưngt đu Tề T lặng đưa gnưtơh ra Tấn hội một yuaq tm nơi, do: gna b
Ta nếu ihpng lão nCôg lão bán đi àl để nnhg quỹ đ h?c àny ch đây nbá sẽ âu.đ chúa och my .i.l. s nhng, ns v Mnã cc thật ơgưn di cứ s t nghiệp áo: nió ếkhni iph nuq im cái căng mà gơnưn khngô ìth ưcngh ihns vi lại l đưa hn Nếu t tv nhkgô ,đi vạt công t đưc ôcng crưT mt ưnTg lừa từng lắm nbá sn óđ ta, tưh uTi ah lý đó il đúng Bảo m.à với hngt rời thì at
thì T Lý nhiêu ob Nh íhcht hợp?” bc quay oba điều c,úht ,li ìhnn angs Dt nh niH Chuân: nhB
luyện trước Trn ovà Nếu thành ưđc dược. átnhr lúc đna hcy số ếht ,hnc kia Tích h B nth qtuyế đi tt xong b n, cb giải đó, ni là khgn lồ đ eđm
hCu lời nưNgh Tề đến trước cág công ãhy ns ,sm xin t Hu hty ig,a Phủ ,nâhn ãđ ph. hnà hp t đã mi mun Ngài at ênt ca chỉ t, tạm khi hắn nrT đến r.út ,hp mb: đi đến ayt cngô gia tự cgn đi T mình T cổng nhn ìmt chắp
rntgo gếiTn nhiều ếđ.n hnôgk ícTh iv gưln tm ydâ tênr cương, nõg, ngựa rt yuaq ra. so n,ag hk hc ión vang rung hnơ chạp ing con uđ ,li úcl mhc rTn gnv
nđh àyn tiếg cm thy môH ai lạ: any iuT tử h?tế nMã lời nhíu ôcng ,ymà
Tiểu uiếht nữa?” itơư ct lp ngr :r bc òcn t yV bao ưic ãMn công êhinu