Logo
Chương 1266: Chuyện nhà Tề gia (2)

Tề các lão lại hỏi: “Thế nào là dưỡng vọng?”

Tề Hiền Chuân đáp: “Danh là công khí của thiên hạ. Người ở trên, dù làm điều thiện, nếu không có chứng cứ, dân cũng chẳng phục. Kẻ ở dưới, dù làm điều thiện, nếu không được kính trọng, dân cũng chẳng theo. Không có danh vọng, ắt không thể đứng vững.”

Tề các lão lại hỏi: “Thế nào là minh đoán?”

Tề Hiền Chuân đáp: “Phân rõ lợi hại, quyết đoán đúng lúc thời cơ đã hiện. Đến khi nên dứt mà không dứt, ắt sẽ chịu loạn vì nó.”

T phòng nhìn ig ri mép v T ba giường. li Đi trong hắn, Chước, người, vẫy olã Châm ayt còn ch các li v sang
sẽ tử y hộ. grn cũ, mNé đã đông, một .ni e một vi nHá ar oá nnh hákc cm icếhc ai trông ovà àob đmá ngkhô hgnc iđn máx aig onà sn
ếht êbn người yđ bưc ,niggư ngurT lạnh “Phải úci mlà ưcb, ík:h lo no?à ym sát êln T nggi
T Cnâuh nâVg. irã ,dy ginà.o teoh Câmh nd chm Hiền Tề ùli ra gN đứng
yv Chuân lp Nghe tm tn,hâ giường: hP đi sc tc ênb như yv, T àonh óc ti biến, sao iHn ht ưđ?c
hưCc xuống ra ýL ir nig,gư T hmc ông Huyền li cgùn og.àin ãri nm Châm đ
anđg ygâi nkh ch oãl T Tề hưcC lời chn tál hết ,onhk tg Châm các ir Đcư. đu: hnìn
pih phngo siết gnsa tư aT đành ,h aus nữa, tay nĐg y.l nôgc iđ sc triều hội nơiưg ơniưg ắt hi.nb tìm phòng còn xưa V Tề cầm hmCâ vnhi ađư gia, mà trấn hoa cvi ngiơư mã dốc hc Chước: hngài ch tch tm t,ếh kinh th lc, gnưhc k. ácc Nếu nên dùng đã đ qýu nCh chối hcc điu để T pl biên gnm cchá yl mhn s, âmCh áic hu. hàtnh chư,C nmă itn hnbi il ghtnư tới yuh gươin ũgn th lão phú ca óc hết nam ôkgnh uqn k sẽ T nòc .t
T y,d gN Hiền và ngđ tay nasg mt T nChâu ê.nb mhâC gnubô đứng
ynqu: âmt thần ýL phò nt chc s trong á.t ýL iv mô tht đnh nhất ynHu Huyn tál,
gnâV. im T cúi áđ:p đu âul, Hin lgn Chuân im cui hi ngcù
Đợi h kiến gnùd của th Huyền: àygn ngươi Tề ngươi Nghiên ácc T pl nco đcư i,ghnp ngcô ht T Chuêi dc hnàht, ưgin Châm theo any iag òph lão trai nhìn và nòc htế thất gnũc Ta sang cnhg ca qyua .ai knih đứa Lý ahi Chước mngo th ơginư. đến Lý có mhCâ .Cchư gnlò ãđ li
đi, .yâđ vic och loã T các tới rnTgu hn. T aT mnu gọi tay: Đi hpt giao
ctúr vén sau, .ir trung rèm một lát Mt oãL ,agi huci Trung hin ión: náh kh ti t êinn voà,
hơn được khác trá och im chặn uađ loã ,sôgn h? đã s tth oX n.hn ótx kih miệng thiên Chỉ Tề phác nnh cth mdá ưnig, nìhm htgôn tm T s!a sự l bng các ôkhgn áutq: th,t óhk hip gnăn minh! si,a imng nào ngiơư chặn itn thnàh miệng iưng còn cđư Bịt dân asi tìh ơnưig ơnigư
của niga ,ơs rTgon tS hn lão kôgnh sơn oán mìh,n gũcn gai chẳng .k T npògh T óc aign có nêhyu chính các ơni vẻ Minh aho xa Bíhc một âu,l hnc phòng của một hgònp, Hàm sống ơnđ hc
ca ,yu hgNưn để âyv éx điểm ngươi ìg m.t gnDư x,nog giết uđ pnh địch hnkgô thành, các lại T h àlm mai hi hiện l iưng cũng hc àlm ãđ được.” nũcg Đã ynà, gai “Thủ xâu h nghkô rơi mưu lão oáb ìnnh ósi thiên gntưh tóc gnla mình: thế gnv phải ,iag gáđn níht danh bạc uqay cuhtếy ing ht ocn tránh lập Tề rgont bước hkgnô nt nhaht nkhih òngh ciah ôhnkg đnế T rita người lên dám ta. qh,uan
hNi gôknh mit ngxu nói: ti đã mc ai nd Chuân t bt được k Hiền Ký Lý nhắc ri, T đ cnug ncgũ ycnuh quýt
hnhtà có “Tề knih Trung ccá olã ih: không?” T
s nìhn nât.h Hiền hp uq gns uChân it Tề ênb ưnggi c,h đu nggn
mn h:n nt unhhy trưởng ngươi.” Tề yta Tề chỉ htc nrgtô âthn li ngươi các nhị đều ,Ch nơgiư nay oàv thúc Ph iGoa cậy gai ,nâht lão nnê nôhkg ht
trán intế nhất uq t Tề Hin i,uh mch c,bư đ. lên hai hồ Chuân hc gối uđ nhi hP đất: htân, iht
àhn Gai àygn hc năng uyh ta tya quân va qnu chỉ Lâm chưa theo orntg hcưC av một :il Châm túr T bản a,ig nhcuy num từng nhgưt mng Ta Vũ sợ, .s
đi inh Mấy hn đã gàyn nhâuC nHi úcl vi tử t ht T ig aig, ovà rcư,t đáp: .Có ih.nk phó Trn
h:yt cunhếy thp Thành thân ehng cm ơưNgi Lc dn, mới Ging đích hc các gniư nếđ T pth hạ mt iah đnế oãl
thi hcp nhất êrtn tđ, iHn tth in T Chunâ .àon phủ il nôghk
sau m,hìn gn:ưig Chưc chỉ ,ưcb T ym nugx bcư hmâC àvo lnê óđ iGa nêb hoc ngi gihn g?ai
êihnt uến nbê iúc rgntá gắng Tề T no, gì các vãn cngh qu ođn iưgng: ìht gin lão đu itar gnađ ưgni ta trong ađ nhìn yd, ih hạ?” ưnig sĩ con ògln gượng gia không yl
hui ếđn khẽ nghe loã .ri ãđ quên nhẹ nơiưg ơigưn dài. y ra: cả, gn như ra tr thở gôhnk puh còn nh, dià uđ các gtnư Tề ếgniT mức hìT thể th ãlo
ccá rõ iĐ mt: đi, mi T đyâ. lão T ig hni v ênrT grTnu voà mt
lão ir nổi a.t gnĐ gncũ T nưnhg mt Tề .đi các hếct có niơưg Ngơiư yd thở dià ngkhô agi ingế:t thcế inó chẳng yhucn gcnũ ngđá tc,ếi cứu
giường, àonh àmn hT ml knôgh tếh, cũng gũnc nKôgh ta ni,h ngh imnh báo tht lp cúl hổ chuyết, dgnư T nti :bm lang áođn nhnì ãol ht đã êln. urngT ácc sài vgn, đều ế.hip iga ihp đ uy tùy thể T nào c ếnđ ùD ihp ri.
ac chằm bao cũng cnò gưniơ của năm, àv Cmâh Tề àv hìt s đnế ,ias tair iag ih.k ãoL Ký ưcđ chằm: ngươi nhận, sng các ia.g nhng lui Tề âlu hík nhn chẳng ta tái ex đó íhnt T châu. gi đã gia iul r.i đàhn phu không g.N gnưđ ngươi nữa, àl Châm ht thêm b cn che nv nàgy không về asi puh ũncg sm sơn nyuch ãoL muộn vậy Nưgơi nđôg iúc nhìn y my Thối, cúl àgnT hucyn cnò T olã T nên ư.ngt ch hpi gN c nugx ýK ư cno gnũc chỉ ml hc ch,âu
Tú. b Lễ hnki T hâcu việc ingư h,p nHi ynà ò:d lo rt trừ thành, còn n rãi về lão Chuân, T gN, Tề mch b lại gaio Châm ếth máGi hácc cho iah ngnô Toàn Ngô dặn sn tc Ty ácc atn.g
c.ưđ im t vẫn nghĩ h Tm T thành. Tề yl ig iđ ưingơ T yaN v nhág mT rốt nặng, ccu y cnò il nv hưT usy đ ch đại còn nên ngươi thiên của htì ưd, ta văn Hni T trường sức nhìn ,ngpih trong at bhn T hủy rngot iGao B B ,hC T h đến vốn àno đc. inH nnê a,t hạ T aig mở đủ ighnp hTi, yut ưnhgn ácc cơ âChn:u T ư,nch uph đều tếbi cvá nkhiế ãoL chờ thiên điều ccá tếbi nió vng cno tâm àyn h T ngiư đ sức ng at lão lại iart không có nânh mđá ly hc gia gynà xem, akhi iga sự, iga đâ?u
đgná ig:tến t ognà Nih Hni nkôgh nghn Chuân tànhh c.tếh T