Logo
Chương 1271: Vào ngục (2)

Người trẻ tuổi hiếu kỳ hỏi: “Chuyện cướp ngục là cứ thế mà truyền ra sao?”

Người trung niên đảo mắt nhìn quanh, lại hạ thấp giọng: “Những chuyện hắn nói, chi tiết rõ ràng lắm. Nào là Trần Tích lừa mở cửa nội ngục ra sao, dẫn người chạy ra thế nào... Dù sao hắn kể cứ như thật vậy. Nếu không phải tự mình trải qua, làm sao bịa được tường tận đến thế?”

Thiếu niên hỏi: “Vậy chuyện Trần Tích cướp ngục, nếu bị xác thực, sẽ là tội gì?”

Người trung niên ngẫm nghĩ một lát rồi đáp: “Theo Đại Ninh luật, kẻ cướp ngục bất kể chủ mưu hay tòng phạm, tất cả đều bị xử trảm. Nhưng tội của Trần Tích không chỉ đơn giản là cướp ngục, mà còn dính tới án mưu phản của Tĩnh vương, như vậy thì phải tru di cửu tộc, đến cả Trần gia cũng bị liên lụy. Hơn nữa, việc này còn kéo theo không ít người. Nghe nói lúc Tĩnh vương thế tử trốn khỏi Lạc Thành còn có quyền quý ngầm giúp đỡ... Hình như là Trương gia, mà khi ấy Trương Chuyết đang làm tri phủ ở Lạc Thành.”

mt nbê li hc nr.gtư cv ôđi iGa ivô cách ưhn vy vn tường ib sâu xám ngói bc gnnă tm gtr,n
óc Trong động. ốc chính lấy itếng kgnhô mt
ôgknh xong, ngm theo ,nàh vt v Ô Vân hntg tm ócg thư pnếhi ípah ai uhtk đi iám óhgpn ếivt ,ý để tây. mt những ophng vừa mà men ógin ênl
:nl ngựa, nãM sân ar !t iTu A t H nghe àvng tiếng kih vi chạy gọi
yat Tâhn đã nMã tại sao?” muôi sững khựng oxà ginư ghCn im chỗ, nió đi ig ũcgn phải Tiểu trung: gkhnô agi ogrtn cchiế
uêihT cũng tiếng gnv àvo gn,a kêu hiên àgnio meo đồng áim ,y têrn ânV Ô h tm Đúng úlc .nitếg Tửu t
chân ,y kín nhanh hồ lcú lon nóhcg ngĐú bao giáp Tửu i,t àv .ngđ cv từ ir âvy kuh Tiuhê dn tr va tiếng tngiế chạm quanh ax
mùi ahcn Bào àhn ãđ lại, nogtr uht ơtmh xpế hồ hty uT tri từ ra. iKh hắn gđ,n Đao grotn lu cmơ bay sân. đang chp ac v đã rt rt ngi cũng Nh àv êihuT
.il đóng àov nh mt Dt ìhmn níchh cht phòng, lời, cửa bcư
các lọt. binh hlní xông à?vo không ưgơin dựa Bào õV ãnM gùnc âyv Tgơnư Tiểu đâu hnl chảy aih ca vni ac chrt im tcư, ưing cm vào cưn t ngig :nió àl mád ơnH đnế iơmư yĐâ
Đgn gì đc óin cả, rnT nd :nh htu đ Tích ìnnh .đi
aBn thân chkí av .n m,t ànng ý. hai người gi hce sua đi cu n.gut giữa ,unaq chúng ta ta tĩnh ý Nưhgn đyâ ũr không nợ at chỉ Tiu ngđ hkông nìth pih nợ Trgươn bình nàng ã,nM hki không áng tm guln mna ũcng ưcha đầu lần, Trần nng,à mắt cngũ ch H ,ta cảm nnàg Lễ Gi i:nó cíhT v àhhnt Snùg yêu. nàng từng để phgé ìhnt n,a at gnôhk i,đ at mới
lng đợi na cht nhge chíT ăĐgn eX h mt ih nKhgô cghnú lu,â anyg átl mi t.i nữa, iđ Trần bn sẽ i.g ybâ tc ac Hỏa la at ngang:
Timêh lại hiển ngs Tích Trần kiohá ênhin hc,c đến ágonht gn ogtnr ng kgônh s kngh ôđ v.y li
oá gnm iơn ca, b người đơn ntêr vẫn y. nrT đng Tích
gnng ơưgNi ta đ đầu chúgn bái Mnã: nêuq t m.iu Tích rnT nhìn s,oa ntg huynh Tiểu rồi tkế
n:sg rTn Thiêm Viện, nrgt Đô ig tSá .đng nhkôg ngự cất Tích, tt bắt được pmh nvg nhm c igng Pghn sang s đô
bèn gnn “Phá n,nh ac ôđ Ty. niBh Têhmi sân Nũg ngự hlní hô tiếng hp s chờ Thành ếđn kiên đám oTngr t,ng nòc tay: n binh chỉ mt cũng a!c phất gnl
cui mt â,ns đô hnib ínk đmá dừng tay icếl giá phương: iĐ nnhì Hn ,s gùnc piếht cht trong lính nnìh ng rotng gniư êhTim thôi.” êrtn il đối
yaqu Táo chỗ. nlê nhìm och tch về giữ h il rnT Hạ mhgì Tưngrơ cổ ti lẽ, nđh ar đó, nưig yNga tìm Táo Tửu vào Hạ apíh nói gđn xông lni phi ưTơngr tghn ngựa, td âns narTh bị kih y,ta sau untg b đi, ưhngn hêTui ra xa. Tơrgnư íhcT
irt àl otgrn iph này nợ agi ca ghôkn nrtê hng nyuêhk hsin gì. được. nhđá hắn, y àl kiểu tan đnôg không rồi nổi Muốn V yat ai unm phải vic người hgônk hái:k đuổi ,àm iđ, iNgư ưnig ênb dừng đã mc điều ếhtui gnàio mi oàB đâu.” t,ya hôkgn bụi
oàB :cu sang aòh câu ivà ca, hc Tnr tíh nìhn hc, uyqa cu Tiểu thượng đi.” íth iàgn nrT hêykun Xnug híTc
tên bước tb lên, định ac binh hlín va gbn hhícn c .m aHi
gnb H Tiếng nưrgTơ il, êny nag vai đứng Tnưrơg .ch td ngựa, ca đang tại ongài Tranh óv ngsó gnd
ca táS mhăc đang t cửa gnc hi đã giao ôđ ôĐ Viện B nhìn s nhm măch vụ niưgơ quan chỉ tb nđgó chính h, thẩm.” cpư nhân đô ngự bn c iVn õr nàhhT nìhn tch: táS amT Lạc Pháp nub hpng án, đã iv cáhn quy Đô Ti õV bm tước, sử ng ihTêm Tương nàng, cng.h li có Hu ahki hgnc
tm Lc g,iphn àoHi tg:n Mãn mKi nkôgh khách hgcnú tr at chrt ht óc Tiểu nói nc gyan năgL ol bờ mếiđ ếĐn ivn ngeh ia,g sn Trương nT ũcng àl bên vưn nơgTrư ulí r,i .h.à. huk của nằm ghnkô lớn, nữa. Thành gia
trên n.mhì trụ Ty, đang Trần iln hinB ,uđ Tề iongà. ikh ãM ghknô phức nlgư huy ưcb h ch gũN hiK nh ngoài sứ gpái đg,n sc íchT nàThh ar uT gin cất Têhui gna Ccưh ìhnn vừa nõg, ca Cmâh yth ar khoác thần tp ágoin
òha tiểu Đà íhT,c thượng rnT ovà â,sn Phật.” mắt aty rgTno cph m:in hìnn iD A
kh s chỗ đó gan còn pbế chảo. Mãn iđ, Tnhra cL Trương xào Tanrh aưhc rửa tch đi ta “Công hắn s uht h nngâ đẩy Tơgnrư bn Hạ Tiu ta muôi Thành ml ehgN cầm rognt đ,i ra: av chơi.” ,ca hTnàh đu cL xong ti đ dn đo ăn húncg trgon ehk chúng va .at là cđ tử tay tỷ ti, nùgc úncgh đi vn A intếg nd t còn nói nàng
haúc àv ngcũ Bn vi Thành, ncò th hc? rồi, đi gkhôn ,t Ta átl đi r,i âuc, óc t tng đã nôkhg hic at hn h chắc ùSng Lễ sp nàng t mấy đợi người cùng àcng một nb cũng t sẽ t càng uđ.â ,nâht A ghncú ãđ H .ng..b ióN ch aso unc:g gCnô quan quận àhhnt được êhmt A Lạc họ ,ir lcú sao Hạ tới
heNg ếđn dy trgon émn ànb ir tm céhn nc lên àrt đi. y,ta ri Trn nv cb đgn Thcí ung đó, gếinm
máđ etho rồi còn ca ínlh Thiêu gnùc Ngũ vào Mã mc ànThh ôgxn ,Ty Bhni dn trạch hpn h êimhT ac giá Mã Mt đã người oBà ãMn vào Tiểu .đgn Tửu átS nbhi ghtn s Viện .niv Ty kịp hpt,ếi im Binh gNũ ng, Đô àhhTn ngự đô p yht v acưh tya đẩy