Logo
Chương 1272: Diễu phố

Bên ngoài Thiêu Tửu hồ đồng, dừng lại không phải mã xa, mà là một cỗ tù xa.

Trần Tích bước đến trước tù xa, đưa mắt quan sát. Trên cỗ tù xa quây bằng những song gỗ thô kệch vẫn còn dính vết máu của kẻ nào đó. Hắn từng thấy cỗ tù xa này rồi, trước kia nó dùng để áp giải hoàng thất Xiêm La, còn nay lại dùng để áp giải chính hắn.

Tề Châm Chước phóng ngựa tới, giận dữ trừng mắt nhìn Thiêm đô ngự sử: “Hắn mang huân tước trong người, sao có thể ngồi loại tù xa này? Đô Sát Viện rõ ràng có chuẩn bị mã xa.”

Thiêm đô ngự sử chắp tay đáp: “Công tử, Trần Tích là trọng phạm của đại án cướp ngục, vốn nên ngồi tù xa.”

ghn trong icú l rênt li auqn iub Tích bách nhgn nghkô tù a,x luận hề tm na iêln đến th u,đ phần ly gnđ ưhn đang Tnr cm, .hìnm ntíh chẳng
pl hnnì ngas hgen quay nên hưCc y,v T.ích khó tc T cs mCâh ,ico tr mt Tnr
trong i:g cương ng,a nnìh đám ging ra, tt phụ…” cng hmâC ghmì ngục aù T àhkn “Sư t Chưc
ngự mihêT đáp, s cnhhế môi. đô hk gkônh hc
aty ànb Tề hcưC ,hc Châm nôubg yâc io.r đứng nsg ti hmc nlg riã
il Đi tm rồi năV gãn híhnC mi nMô áp im môn ihuc. nghư nòvg Dương nbà tán tm con iđ l lại đu hkó c lcú gncũ tyâ, nlòg r àvo một đi gii ubi gitến đi Sùng hbác mx,e òngv suốt tụ rẽ, lúc phố, lại aqu phố, Têrn sang iha,n lớn, gneh im nhít đi âyv mne ohte hơn. nam mỗi
c không hTcí gđn trm xa, Đăng rơi nòc Khoa đưc ra ikha cúi an? rnT cũng Xem ovà bgn ayt ar chứng lấy Viện gì tth rngot năĐg Khoa quả Đô nắm T Trong Tề biết. Xà Sát ùt ãđ uđ ga,i nH ôgkhn nhiêu? hôkng ági đã bao thiếp... gia mgân. ht aty
Văn lúc là đại hain Sùng môn aưr,t áno htn. htni iGa
unm, hnôkg ?ư hgn? “Hỏng hôm ếhingn c T Châm gn:ră Không il mi hng đúng hưCc ayn gnh s,m
năv b àl ìhhn sắc ýl il cnò L mêy trong đng t Lúc av kôhng hội cđ hkanh àny nnhgú nơi ca ébn là áSt ý vào. im ac đô ty niV rTn ngự tya sử các .tmh lão, aqun, aty th ưil hc.c hnm môn hctrá Tề gCnh t ũcgn ưth Đô này, việc đu ngsa T ápph iag Đây Tôn iđ ngthư tam snih il đoa đy nhất
hn mắt ãM hinB n.ph xa đám dngư ca ưpc ũNg gưin ùt pl thì agnđ ođ tính và thắng được dưới phần ym xa qua ùt xem iag nug đc il như nvàh Thành đảo y,T nếu hnÁ đấu
...
cyh kho cho :yat mất.” hắn iul êhiTm tử phất ,nh ovà cưt mang uqa,n tránh àhnh s nưTơg để đô gn õV là
gnotr ayt ,nêl Tề Chước cph tiến lấy xe: hpu cây úhtc roi Dgn hmâC nag !il
khẽ ưngiơ nói: .àvo V hpi th nhúng thể không đ,i ucnhy có yàn tay rTn Tích
tới Lần kih nnhg nhanh không tcrư gàyn ôgnkh htế, ir trong nl ,enqu còn áhpp không: gn hyt aưhc uđ ,aos Ln tù gngôn vậy. cười ngồi uas, Thiêm nhưng xa, xyao s ếđn s s hc ngài tù tránh .hnàh àl Tnr ókh nequ chắc vn hnư ctư gn Tgơưn t “Võ x,a trường. có như đô ưnh ngcu Khởi ti.hô ngi mt mgn phong chTí
hắn qu hnnêi ggin Tề gnr ìg, chẳng mYê nânh th hãm bên àlnh gai nh tiếp phải e bị phụ ih đảng nđg tM lời: nhc tt ncgũ rồi?”
đã ôđ ihêmT ca t sử: sp lên uđ ngươi s ngiư gnb xgnu gn nhìn chụp gncũ heno ti r.i uđ chc ưTr c mà hyt trên Ta “Không gn êmiTh cao đô ?háck ,tm Kim hơi kôhgn
hci b k Cnò mgn ai nữa? là .đó cíh báo íCnhh
Vì ônkhg nđế hCmâ hngt Chưc ngự răng hnìn Đô Vin? đi Tề :iggn Sát soa gnếihn sử, ng mThiê ôđ
Trần Là ícTh Tích? àn?o Tnr
gioa đã Tề châu, c v ph, bị ýK tc Tề iHn nuhCâ tếh ygna ghc ngàio sn so?a gia nCò agi hki đã ngcũ iđu nói ihp ar
nòc cnò dưa, âyd ca T xuống: nigg yuh Chước Thiêm s tức .ax hln hgn xa Vni lại c âCmh Tề ùt i,r ôđ Thấy nv ng lp hc Sát ch ,s ig Đô
gn sử tước, ý thềm, ươTgn hnnì ihêTm cười .mi trên ngđ tử rTn bc Tích: Võ yđ đô vị
yl igá chứng orngt các cứ, ìnhn ni,V ôv àn,o Hiện yêm Soa Ngưiơ ta ôĐ B ã:ih tSá muư an sao? igơnư kghôn đcư gđn átS ta mt il ngẩng tay vô nhnâ đô ,ãg uncg ig Nếu chứng êln hnp có nìhtr gcnũ cũng khai gkôhn gnưt tắc rnêt knôgh phép Viện hti.ếp hạ... cngũ úgchn ơgiưn phản?” Tihêm ôĐ đã gũnc hnư s đu đnag mun ng s
T tnê ,Cchư T tưcr igng ir gan úhtc ygna thấp My ngự hnc sử tt a?os ngươi ngang, :uáqt ,êln cưb chn bộ âmCh niđê Thiêm hCmâ chặn mt hạ ch đô ,ưhcC gbn
rmt n:hl páPh it êtmh oas nhđ còn Châm ùt? ginG cahư gcnà T maT gnhk có hắn hưCc mth, ht là Ti
nhl máĐ nBhi rt Ty ,gnác b sgn uđ ,ra hànhT nghe ia. biết tốt gũN nhìn ơgn ucc ênn ca gkôhn anuh
Bạch sao hắn Bo b đi!” àm uqn cúha
nói ư,lt nhìn my xa: ưg,ni inV ìg ôĐ sc đừng nTr rưT aT ìmt đến thì iđ cả!” íhTc Kim áSt biến trong
ca tù Mãi ìs niV trưc Đô hàn,th v a.gim nhác Thân, lại đến qyua đen ni átS t Tuyên ngc gnd xa gi ômn im
Châm Tề ìhnn trợn hn. Chước tm
tưh im Hn ngô, còn thm. óc .x lát bộ nish uđ iag cuối nê,l ý Hình ncuhy vi ty cgnù ta lâ,u hi nhà “Sư chần rất đại t hc và t môn cđ giọng àbn an nh hgtưn xoay ,ph ca iga h ht tếni pháp s về nói: hkhna tam
hưn cương npógh đi yqau Nói ag,n gã đu g,xon yba. ghìm
s tya tử cứ hôkng õV lần xoay ngựa, ynê cLú ưtc này, Tmêhi ngươi. cứu đô đưc người mn cương, riã ngự ia dây nlê tâm, iĐ. s ynà hcm nói: gơTnư
ãiđ gànc hmCâ tm mht, Tam it chaư nơ:h đnh, ênl ùt? các tội với đi T bước, nigg Chước hnad voà vẫn hpáP như ònc nặng ưcah ưbc n nh ngiươ Ti da đâu
...
t du lấy. ,ah gây toàn ngự s đ ac àl người đi ơh:n tnh đi nưgi gn?oài ơc t iThmê tt glòn ghé àl Tnr aos hTíc đại ôđ li giúp ôLi lại ngươi nhhíc ãnv hoàn chuốc hn hội gia, T cứu gn nhia
đã xe, đi voà “Tù otnrg nTr lên ùt T ucih Tích ôhti. giẫm Châm tìh nưhgn ,ax hnđ ax gncà nió ,xa thêm, ònc nhiên nth Chước nói:
li đây ôđ chỉ s sứ, tq.ếyu nưđg huy ùdng hôm têrn Đi pih hngp đ .ná hp ý mth nigơư ôĐ imTêh mặt: Sát it at T áp i,gi uth xe ch icư nay inV ,oàn ,ìg nôghk gn hpi hnl
tb đảm íahp gơngư :sau áđm đều õr tht vào bất nngh àgo đầu ,hTíc hn lập chen nh nrgto hìnn ưctr !c đông, nTr tm yaqu ếi,uh lnê thật! hắn hán tc ar nhân, đến t a.x óin ưgin kiễng “Đúng khi nlê với chí g,hanĩ ânhc Một iĐ xem là Báo nhìn tb nib áhgn
lúc T mnìh Ngươi hại miếng càng iếtb đ, úcl Thiêm ngó nay cngà ngày cgnà quên “Ngươi lnê ìg! ơnưi?g gia, kẻ giươn hgtơưn gniư gnđ mang ps ohàn éx trầm, h nkôh?g ámđ kai Gign btiế T clú tht Tề có mai đang đnag n: h,n gnn gưhntơ bao oéb gia, nhòm t b vậy xâu hại s ngự ôHm gia ac chíđ ynà cgnà ôđ ai bên s
oas Tcíh tù Tam vn rêtn êyn aig H uđ ôhkng ngồi người. hcíT cihcế rTn thành Vừa ôgtnr sững Tnr tc uđ ságn nhân. ubi còn inH yht ng hắn tù đã ax, p,l nh đi nhniê ax tm lập được, cph la ,n .itnê ngrto
lnê tới, bộ ngục sắt iaH cxhí Dây ngkiêh n páth àdi đ,t iếgtn ênt ngox ra koé mt tai. lgon hóic c êntr gnn lê một khảo lui Tích. tay tt rnT hnng bước óahk
g sau lảnh. pékh gnitế hn, lên hlna ac Cánh lngư khóa gavn li
cưhC Tề tm ànhhT nâNh hui máđ lăn mhâC htt của tt ax ùt iếpt hTmiê li s bộ cho yT, Binh thần, ra Nũg ngự ếcli tục đô lúc còn .bánh
áp phía ac Điu xa Vnă giải àm Đô yênxu .nhhtà Trần it kỳ ngục tiến đi in cb Tích nVi aqu ômn, tây cóg giam lại nSùg về là, ngio l khnôg áSt nhgt ,htnàh
đè gai ý uaq .mna đi đi nag maT nné tm iđ hai ,nuah y ghnĩ mt unx,g Hồ đi iưgn lướt c,b đi
nTr gnưi óđ với v cl cTíh kh ,hn liếc lại uđ àv tm Tiểu Đưa Mnã .iđ cách nngh aíhp h không bn :xa
tt ca tù từ iVn giam Thcí tSá ra ac nrT m ,xa tự êbn nhmì bưc ôĐ .ntrog Ncg
y cL nhcyu ng?c sự Thành ao?s Thật có kiếp
ih nd tM mười các htm chTí chỉ tra Goai Trư tM iH xté. ,ưrtc ra .hn ĩnhT ac lại, iT hơn hcaư yt ònc ưum íhap gấp gnưi hơn ngươi gưTnơ iĐp ca amT â,đy hhnaT ta ltư ngay nch iKm ingg ehto pĐi vn án tm gnvơư yuaq nữa thy ty Đgôn “Võ do đến ápPh nió: àl nhìn cũgn Tnr at, đu cưt hghcn piđ tử
ánbh xa đi hcm nam. nhgniế tm uhP hanx, rtên gỗ ca về vung ex roi, đá cmh ưngđ ănl phía
uh cChư nnìh hmCâ cánh T nch khẽ ax, ca đứng yhunc haók .đng ếyt đã ênb ík,n
ca tỏ nđg đô ná s ntê ưci yt tra Thiêm cnhgh một hncg há yt đề?” hip cpư vấn mt êtrn Mt quả piĐ muư t piĐ diư Mật ĩnTh đ:gn ngự phản điều lòi ra óc đu ,ơvngư ếkt chẳng xugn ,gcn da nchg lại
áSt tự sát, thẩm, b amT ih phúc hạch. ôĐ Viện ct nhìh ch iđ thẩm, ámgi yt àl hppá
ađư Tích ôhkgn Châm vòng ìg? hcưC hngno nòC gâyn táS uđ cđư qtuá uaM rTn iđ lớn: Đô làm nữa!” ,Vin đến T ra đó
còn ngày íhcT kinh nrT yna ưsa sya đô ànb c đã ư,trc thềm t s Tề thành dưới nhiên Hiền kẻ thành hmô tl ngc. tná ngự hn nu,Câh hcuyn vậy đt yM đ
av chuẩn. tphá nạn av vừa T ày,n mih gia va ,pg nL ahnnh
tới. đi giơ nhnâ ln,ê ãm ex ihp một bay vừa huP rio đã tyh như
theo lc bên thất dám ùt v T nôkgh ngựa hcưC x,a nhìn áts rnT h,áhpc iưc hồn mCâh Tích. gnád
líu á,n lời ng có chính ínhhc trong nnh ếipk lam hc ơVnưg nhân lại t, ,nl dính ac mưu đô t nàhTh s b muư bào, !ná Lc cao ânth cao cm ang nhân hc pmh gPnh khai tcưr cgn nâv ngục ếnđ gnig uyq gchnh á.n hêmTi chứng, ciư mhP Tĩhn giữ ói:n bắt cíhT êhut eoht nrT àl
t đi ngăĐ iđ đúng Ha vn ư.bc đonà ac ctiế Một ípha nh mt đi mch dni đ,ến ti, xa xe rằng la
Châm rio Tề uph c.hb tngr xe, ếist ngón cây ácc ca hpk chặt chưC tay
tục đ iđ đến hoc hắn, sử ngch thèm .it ý người gn đô vn tiếp êhTmi
gĩnh gnhc tếh xử cg vì mi hoc nh agi .ctrư ũcgn đ c chỉ átS d, đcư hip Bằng ta Tề iga, t đnga giọng chút gũcn .d đô các àl gain ôMn T hơn: g àlm Tề “Lúc tự nyà Tề ng phải quna được và ngôn ãlo s ngươi… tất ud agi nnh, gia ôĐ Viện gạc g T li nhaht gnũc ca iêmTh mđá mihn mi bn ?nào uđ s Đừng ônkh,g hahtn như óc hồ gn chút hsni a,n
.il cht chân ăn hơi đui ngút, ùt qua, qua, ađ đm gáhn mđâ gnor im ghnn iđ biển ánb bán cb ngựa. phố Các lto ustý uđ vào gihn vụt gđn ym ocn vang, theo hcy gniư aro nhìn dc sp một xa Khi ngoái ànhg đu èmo rt người oghan
lp âvy đông xem aox. ct ônx Đám
Trần Tích li cm uđ nghẹn nói ac ,Chưc gnhưn ì,g hkếin c quay ìnhn gknôh uđ Châm mọi Tề nh sau ơni phía họng.