Logo
Chương 1304: Xin một bầu rượu (1)

Đã từng có lúc, Trần Tích ngỡ rằng mỗi một bước trên quãng đường bốn ngàn dặm kia đều chẳng còn ý nghĩa gì nữa.

Vì thế, hắn trả lại sáu đồng kim qua tử cho Bạch Lý, trả lại bạc và tước vị cho triều đình, trả lại dải lụa đỏ viết “niên niên tuế tuế, tuế tuế niên niên” cho gió, chỉ là quên mất không trả lại chính mình cho bản thân mình.

Nhưng những gì hắn đã trải qua suốt một năm qua, thật sự là vô nghĩa sao?

Trần Tích nhìn nhật nguyệt tinh thần kỳ đang tung bay trong gió, đoàn nghênh thân chậm rãi lên đường. Mấy trăm năm nay, đây là lần đầu kinh thành thấy tân lang và tân nương cùng cưỡi chung một ngựa đi thành thân; tân lang không đeo đóa hồng hoa trước ngực, tân nương cũng chẳng phủ hồng cái đầu.

v Đi óNi iđ thanh rồi, v nưug: c thôi.” hn
nhCgà đang nhìn đu đi quay ai?” Trương H hắn:
iv, Trừ nb hai. Tnoà Trương â!yđ chính àl cth Chính sư nhn thịt ăn, cm iv ngư Đạo iđ giới àm at lc biết nă là nghkô tNh hta ôghKn ,trâu đạo uưr t ac biết nhđì ,nLăg êL iđ na ô áihp. il tửu được... nhCâ. c,óh ếk “Đúng cgnh cđư và ntyru nió nSơ :uđ ncò ođ các một àogHn grơưnT nă iơnưg nữa, chỉ nhm âhnn K đều
têu:r ưniơg ưugn Đi ar bc,ư ngoái thanh o?sa uđ Trương nkhôg bưc đi vài Lê cCá
il mất, tnhì yig, năc irt cong; áCi cho ếth àNo s tđ mgn icá lòng là: b phục không óc y uht ưgni .đt mối cờ, như iđ hay, aso đã ni. th ra g rt nũgc at nbà ig nigư. il cúl do c ,ưđc ngch
sóng gónn Tchí Trương avi nTr đ.iu gđn ln mhc của ohte đnưg v mya ,mđ áo, igna lẽ hc mái lát, pih trưc trái hnc Hai hpaí aty Hạ. giây uttyế gncù ngiư tay ếht yl nhìn nhân hiên, mch anc lặng rơi khẽ êtiu ri ưđa ,mt miết dưi
Trương đ ri haưc hgnĩ hTa.nh.. .đã c bật gâmn tr Lê hêtm r,a :icư ĩnhg trầm nV lâu, bần đạo
ýL tếvi Nữ bn Thoại còn gưtrn t đạo bn ấy Ca nữa rưgTn tiếp: im “Trương ih o?as của vi đang thoại ôhgk?n im vtiế hcnuy
mi, âuc iàd. đu: itvế rt đo vếti mun Lê nhgKô mt rt ơrTưgn nb Ln lc yàn dài, chuyện nữa.
igó l nlg lại ovà gđnư it: thành tuồng ha đều bn nl, gói màn cát, àygn dặm ưci ơưmi rằng, thá nió ,l suá ngưu về ơrTưgn “Từng óah tuyết. ànng di àNo bụi cun ,utyết ba nùcg ng cuối u,âđ igó ha rtmă rgonT iđ bay ciư gcnù htahn hyt đ. muá lụa ôgnđ. il iđ
óc ,ph ưimơ không lạ óc ađư sinh ba inưg nhiều àvo môi, bị đưn,g nâqu ht ưnơgV tM có các niưg li iúgp ết?h it ihP tiếng óđ, il ơgnưi ógc nđg ãđ lễ? hn sao noTgr ưt,c il soa nưh suá âđu Dựa snhí sao ođt nêit ònđ người ?oas có mà hty bật ytếuht ra ci:ư tử mở mâL
ãđ óđ ra so!a gHnào viết ra t đ nnh ngrưt, n,Sơ mng :nh ià.g..N đo n ht gưnrơT ca vị niàg Lương t iBn Có
xoé áci. nh hTcí ếilc Trần mt
nhỏ áhn oa?s hgCn thịt bẩm: ung ăn ưign ođ hip ưđc rượu igng ml tử tu không
ca Trước Nghi H, ngượng ongnh ngùng. nxug ìnnh Tiện cưi ũgcn cả tlo Pưn,gh và nTr gđn uđ Trương phần hếnki Tích ngựa, Lâm iha uqnâ
trù êk ,àbn lớn k cùng nlê ngcà Bên tri, ngất nhị xuôi, imư nb nưgb kíh li lau lúc hơn ngược thức a.l nb.à hgiN uH htế người pếb tên Tin ăn ế,hg người iut ni trong tt Phường, t tđ
ind Đgn inT giao mi hhTc nă óc ,lm của nếy xót Nhge môh Tíhc. b cưi còn nnêih họ. gNày Tưgnrơ đi ac gntà c vui Lê nnhiê tuyệt, nay Tnr Xuân Phường ógp nưhgt ha đương cht ăn nong hNig ión ri. óc nhô tin tự ưing ar đi il pih khách, hả: “Đương thì
gtnr nhNgư người, tph htm ta unế híc ôv hnư nh glòn ingư r.i s h trừng nrtgo ãđ hngc hôm Chước .iôht ũgnc ưhtng htì ta ayn Cmhâ hãi: ta s “Ngày T ,tếh không
ng ncũg ht lần iág thân đích thân cho nghnêh tm là Đây óc tử. intê đầu ctr nti
khẽ h .oàhp Phường, ãđ Đi đến Tin mi hTíc bọn rTn vào ht uđ Nghi hki
v hờ Có mt đ.y gơi nhìn phía tya êL ,ciư Trương chỉ nàng:
đu uaht cbư ũV óc voà lúc ln gan,v vén nhân gr.ont yđ! âunq gncũ cười ovà chuồng, cuh èrm ri Đi lượt td cúi Lmâ ơc ngựa
đại e iggna ,nhtàh àyn bắc. chấn hkp tnury chuyện ,nb ai có tvếi rng có thoại Nếu cả đem nam àhhtn đng hkni ht il tất rồi
mt xong tm Cố dám ibú chân ânng pd uim gnu chỉ dân Lc gásn stá xiêu gũcn “Dựa Tiôh t ámđ nói htnah quyển êuxi tuổi đại ov khỏi bằng đi, aty sĩ viết .t mình s chẳng này, hêint vi một gnđ xem thông. tíhn il, T,hnàh đo lưu dục đều ôv ccá oàv hắn hoa Nguyên... auyq da xhc,ế b hnìn vào t gin háBc nàhth ra ưci tại ivc uđ việc nói: bn quyn hắn nigư ưtgn ưgn,u lưng ctó khắc tioh tm yht yên íph rt ,tưh iĐ biến; im thư ếtuhy ngươi tư thiên cx t êrnt vo bn ôv ođ
Nữ bản h:i lại ?gì ntê “Thoại àl mới t
Ph An gưin hian. echn úlc Trường ir ikh đg,nô hp, oàv Đoàn íhtn ín.k đi ếnđ hai tnếi Hu nưgđ cngà cáBh càng ra khỏi đgn bên ohc
quân cười ,ĩ cả oBá ũgnc đ Chẳng ri :oeht thành cũng thân rồi? bt nl iĐ nêl L đã tai aso Đa Lâm nauq h,ânn Vũ iph tm m ùngS hùa soa?
ngrươT mt khẽ gnết.i “ừ” H
m cho árhnt rượu .voà óig tál iaH ovà nrT s “Các người. Tích đi, rgotn ta chtú rưtc iv ginơư uống tyế,tu nó:i nữa
àl đu ngượng.” Cưhc gh:o truê ph aT vn nl biết bỗng Tề Châm hyt ct tiếng
phấp gtn iđ nhìn nêrt càng lặng quân đôi c Lâm Lmâ tuyết h Tt il ngđ, đôiu được àM ũV tăm phới bt. nđg t.p quân nxg têrn nổi đều mũ ttếyu đôi nn rgtn đu trĩ ênni, thiếu nl, nữ lẽ giữa iếhut
im hực ai â..đu. hậm uqa đáp: Có ưNig đưgn chúng ta
nhoag. aqu chỉ min g,tuny nquê cnhíh th nmhì coh cho t Tr òg trả kim giữa bỏ lu,ư ngoph n
ngẫm đ.cư ngu ,s thấy oàB h nghĩ Nh mi :áđp ta ruư ìhbn hiP nrT ir nb ca an Đi oĐ.a mât nyê Tchí
nhđ óC âđu? người oĐ hỏi: grntư iuhế bên đường đi kỳ
ng:nà ágy ơrgưTn hn. núgĐ Hắn bay theo ưlt đnế, cười ayt đưa qau y, ógi ũmi, oax tóc H ym ócph si mũi cúl khẽ nơi i.hP đáp
hùng vị, ưct ntárg người đâu hn lẩm ,tán nưh đám một nđg giưn, oàv ìnnh yêm được dựa Vũ ggni thi âLm tử heot v?y xa, tước dahn iuhn nd bóng iđ nuâq oTgrn mất tM ht k m:b óc b iúpg thanh