Logo
Chương 1303: Đưa dâu (2)

Có người hạ giọng nói: “Vẫn có chút khác biệt. Trần Tích không cần thừa tự hương hỏa Trương gia, Trương nhị tiểu thư cũng vẫn phải vào tông từ tộc phổ của Trần gia, hương hỏa vẫn truyền xuống được. Hơn nữa, ước định là đứa con thứ hai mang họ Trương, chứ không phải đứa đầu tiên.”

Một hán tử lập tức phản bác: “Khác cái gì mà khác? Ở trong nhà thê tử, sống nhờ dưới mái người ta, nam nhân còn mặt mũi gì nữa? Phàm là còn tự kiếm nổi miếng ăn, cũng không nên đến ở nhà vợ.”

Một thư sinh lắc đầu: “Nam cưới nữ gả, phu vi thê cương, nam nhân theo vợ mà sống, ấy là điên đảo âm dương, làm mất tôn nghiêm nam tử. Trần Tích một khi đồng ý, chẳng khác nào tự ô môn đệ, sau này trên đường làm quan ắt sẽ bị người đời khinh thị. Đến cả Trương đại nhân vì nương dựa Từ gia, cũng chưa từng nhập chuế.”

Trong đám đông, bỗng có người cười nhạt: “Trần Tích kẻ này cuồng ngạo ngông cuồng, chỉ sợ không thể đáp ứng. Trương phu nhân hẳn cũng đã nhìn chuẩn điểm này, hôm nay quyết ý không gả nữ nhi. Cũng phải thôi, nếu ta là Trương gia, ta cũng chẳng muốn dính líu gì tới tên yêm đảng họa quốc như Trần Tích.”

âhnn cm âl,u gans Tam: ch ưgnơrT là k hpT hpu không ión đi.” nyà qyua nơgTrư ai, nâhn hnn, Bt v mtr ngươi hồi agi khiêng hnà at nhís vi l
ta tm uđ Hạ gnkh Trương nhìn uqya r!i nươNg ý ir T:íhc át,ngoh ngđ il Trn
đáp: Lmâ cười Vũ Đám ó!C nl qunâ
của ý rnT Đây là Tích. nhcíh mât
rTn ehgn Li píha Tích Ta .ý H còn sua p:áđ td, bỗng rngt nđg ơgnrưT hnrt ànng ưach
sáu lại mik nd đóa, nghi aphí cầm htni kẻ cốt hcíT ươcgn àv quân tcưr theo ătrm nHuy kỳ, H. gnd mt thần mc nguyệt uaq mươi ba Tnơưgr k ,oađ ýL sua, ìhmg tm thn Trần k cầm Lâm
môn nagm Huyền hôm hn ti ngiư cái nbg quân báo nòc làm Vũ bti huy, bọn n,l tiểu ihká tin, cđ at ti nhig nên cưi Lâm a.n ht long ngùc átn áĐng ngươi .rưntg trọng Trương không đại yna có nùgc ,hnô g:bn titế, ht inó bừng ếtic óC theo ivnê không ng,rtà ưht kíh ơhn
nnhâ aso xử: hók “Phu không phT ơhi maT nrgơTư nhân, uhp ìnnh n?nh vì
eoht rối lnê aphí vt tnih ưrT agn iuđ mù. ir sau miK ếint hnc cThí àl ,nlê cưỡi nd htc iãr hia iht ámđ gnhn v,t nTr ưmi công ias gùnc nch cmh
iêCuh hn.iN Là T
rồi.” đã ưnc Nói ônCg :mt unih t này đưa A it H vậy, lau tỷ t tay cùng cũng mu đến nàb cuối đó, khổ cực huc àngy àngn nưh
ct b đưa ,gln áhgnt đã Lâm đốc Qâun nêib gun t .hnbi đầu H ir hắn ưtcr phụ, ,pxế hp nc iig ut điu àvo tb ưs đứng của av Cố Tề at của Hồ hht:cí lp dàn ta chương tới nh uti quân, udty qua, Hmô Tiện, ãđ bọn do Chước âq.nu viết ãđ cũng s ol lại nlê urư ôHm nêti Vnơgư hgnôk lên êyNgnu n,kih thư cho Qnâu thư bn nhis ar any n.gđư hngà it ưS gếtni mừng đô văn âhmC Tiện ngxo bnhi
H gsn rưnơTg ignư.
phía đúng tuyết, .pht úlc nước ầm. trăm vó ánh Mi ấy, gan chỉ thấy màn uđ nưhgN choàng đang ưgni Lâm tới, bạc giữa giáp gnb l,i tung nêl ìnnh nvag lóe xa Vũ yab nhơ nếigt ầm đại rt oá gáion unqâ nph ihp
nht thất cTíh .nht ith Tnr
tnưrg, cđ,ư ir írt aos nV cl Trần gn óc tni àl để híTc giá th th v trc â?nd ingh ccá ngươi hco gnkôh trượng ihgn ý làm :uđ t
Trương Tnr nhìn nhân đu oà?n c:hTí “Thế phu ngng
cũng nbê gnưi iNó rốt gđn nhgưn ginngêh gnàn xog,n l.i cuộc snga đ,gưn
Vân: thành Ô ra uTi ra uâđ ,ir hêTni hcng ibtế ucih uđ áđm àhthn t yth ôđng, Mãn xao iag c,aưh r!i ônT sc
tếuty íahp ti tm Hu nogl ohngc mgi lo ri sắp ưngi oà,nđ gào đi! gln:ò rtên th yhc ngươi éx đoàn ưign nn không ,hp Ph chíT, hik n,ưc đảo sau Khi nTr lên
ãđ ngs giươN quyết u,ưl th rơi ưnh nnhâ hơn nay và gdưn óc yht ,ali thư ưmi chết, uit đều Têinh óni nc gkôhn khổ àhhnt bọn rồi ,ib đã tn không từng osa Bn ý: hk il ìhmn nyà ùcng tmâ ehpn ta at hncô đó!” “Chỉ Lý ếytuq Hnyu măn cma nhkôg iương chẳng nêuq nếđ? nùgc sao. hn Tưngơr ?ư il c.đư đã hmn bọn đu hết mấy ihKn t,a ac ưhgn cũgn viù
t!b aiKh
uás coàhng hai nrgt trong Một ,gan gđn cùng Hu Áo mơiư đứng ,h yuqa r bên thni ômnu loạt nêb .aho gnưđ Lâm vừa k Ph thm trên iưgn pih tmăr đỏ ba php nở ahi ayt, nom hnư phố. dọc hai vàn hàng qânu nnhg ytếut thành aihc aóđ đầu như
gật ciư ưngơV oĐ Đạo Vương agsn nrT mm uđ. hnáhT Thánh, hcTí nhìn
Tề Châm ag.i Tnr cíhT T àl ìnhn người “Ngươi Ch:ưc
l!nh “Tuân
kgônh tung grTươn vi ôv những h nói kh vàng H ìnnh h k nrT ntg vững Hạ nghĩa, Tnưrơg bay, g.ia l..à.m Tích: hníhc ihtn Tích àv việc úđgn Họ chàng ô?ghkn rnT gnNh
Nươ,gn cht đạo nào ưngơrT để có đi Trên ýl ht sao t?a âyd c,ưnơg hgcnà óc :nói Hạ tsiế nđế ấy…” chúng nhà
ếbti a.ty ngph có vét t yàn, có, Tma sính pht chua k gđn iàđ ând mỡ ơv myê chỉ nói: lễ lc uđâ vào oagn ưcn àl mt của nhn Li
n,b nêt .il hKí từng rtgn iơh aóx phun con của ưign âyv Vũ lùi tytếu nuc unqâ tếh như êiln ógi ucn trong ad ámđ chiến Lâm pếti sóng, mã exm ihp ưnh
,tm dần t cx. ngng ník ưnh hnaht âm hi vào il ncò lại ln, gian m uas nh hc cả tm đến c ămn nưh đất ấy nd ln yuTtế àxo trời, vọng nlgô trời thế riơ hưn yđ nưgd cách. at tuyết lp mt p xa igếtn
gia lễ nói Hnơ clh Tgnươr ta thản ísnh Trương ihp đã Trương Hạ n hácc “Ta an, ênn nhà hnân i,r nh ếun bất h yên ngươi gknhô nTr của nữ :páđ nhi, nnhâ mong ila thật đưc nhi. thcú. phu híTc lòng vậy nhiên ax hnm,i mt bn n, thì ánb g ch
hc tngếi gKhôn đừng lụy.” nhtha Ni Giờ tổ dahn đã lắm nh đảng tkế đi làm bẩn vi il hnà lắm vào Tíhc được các, iht nâhn mình. b dnha mi khó tâhn a,si Trần Trương yêm nhc rồi, ilnê
rét nấy yttuế gnort uđ cứng .ngiư luâ, ai đến gnĐ qáu
một uaq s óc ngươi nàng yqun ca gia, nrtg Hn át thét không đa hnt cngh loi nơs ocn đi tm nTr đồng! gưn,hp l một ngươi chc lc chỉ èkn vẽ ta, gp it chm nrT ônhgk người c như êth lên: nhđ htế kui nht hnđ ta hoc htp đáng ch lơưng ignTế tm đác, con ácl đnó thứ al, uchâ treo s nga pih thẫm, y!àn vạn tếgin đỏ hơn aco ch nl! gdnù ktế g ,ngtr àiđ còn vàng Tích, nH àl son
đáp: mm ý. cưi “Đồng Thíc Tnr
thích: .iơhc nhỏ uđ iggn tiết ar mang hâmC htt u,hy uđ hìt grtnà, rơi hưn “Tán Tề Chước logn ic,á s gii nă,v tuhê
cho hi: hngi hnnì gđn ,chTí phu Trương “Ngươi mhc ânhn cmh rTn ý?”
chừ Tích l?à yđâ rTn hỏi: “Các ngươi nch
ngựa, ,na mình quay mâL đổi â?uđ uđ ý không it ýL :nhgư qânu t để Huyền gìmh Vũ hn
a:hò Trần ãđ ôn rồi.” cThí ,iPh ý ngđ ưci
ncgh Ta phế hcCư iag Châm Tề qua ôi.ht ch Tề một ca ưic àm htn: vt
,ta tph người ưim lễ nhận cho Tam rằng lục e có nsíh ư? Tgrno gnũc đi ết!h kgônh nkhgô đài lê:n tiêu đám hnki gđ,nô tth ncgũ Nếu chịu cgn