Logo
Chương 39: Công Lao

“Chẳng lẽ Mật Điệp Ty chỉ sống bằng tiền lương à?”

Trần Tích không tin.

Vân Dương trầm tư giây lát, chỉnh đốn lại cảm xúc bị “công lao” ảnh hưởng, nói một cách kiên quyết:

“Mỗi lần ngươi giành được công lao cho ta, ta sẽ trả ngươi năm mươi lượng bạc.”

luư hồ. ãm nuT àv đne trong ếuhytt âhnn i,t vt yah cnuyh mà sinh itên ggain oá thư hgtnư ,k đều notrg vội đêm những cl k như chạy igưn iggn rgnot chốn câu
ph t tnu vnga Tyâ ýhut uđ r.a hai ngã ,nthha hyc nlê r intgế tđ gDưnơ àv con âVn ngón tay mt ư,il một tm nA
acu Dương Vân mày:
iđp à?” náig hCn triều bắt đại pgiú sẽ áinG iđp ca nhân
đt ocn cương, đường phố tgn thnhì lìhn ngựa gnd tăm. ti ìhgm ếinkh dây Hn li
quya ênhi ya.h v cánh ấy yht v v phía nìhn cngh nrT ícTh ngnhư con lại bay ưnhg ãđ ,na lần đu ámi qu nào
tm cnhíh trên lầu áim xuống imá này, h bn qua, tòa yv nhât đi nó iph như nóc đ,y onc đứng ch nnhì ggni ấy. Dgnươ êyn lu ntêr ng lặng nhà Vân Trần aih àl đu àv đưng đgn đen bọn ngco hgnkô mt rêtn aq,u tmhè Lcú cưỡi thú ánh,c inlh ngựa nó nhp ut qu rctư hícT niga ocn ón ípah
ưic tm có mt ym Trần ngựa icếl c,iá tm bọn nếđ iđ óhmn rctư Tích h ingư chc
ếyhttu tiên thư đạo ìht gk?ônh tnh yhunc osa? tu shni ênti ma nngh hegn ,quiá uâc kể ihp nigư htt hếT Ta
Vân kinh ã:hi ưnơgD
đại cngô óc phải ôkngh ipúg nơgưi ôv vẫn kẻ giữ hơ.n ch ta rt ia nht là hn,nâ Lưu sua gai ta ca tốt, ynà mkiế cả ngươi mt ưDngơ phn đ.uâ mt alo Vnâ gkhôn tiểu bằng hdan Với cn ùth ta, thnâ na cgnũ htì
cíhT rt kgônh nrT l.i
ig ?c “Bây nhnâ iđ ngch đi tìm nơưgD nđh âđu Vân
ưCha t.gn
đen ihn hn trốn ,nl rgont đưng nm èom tm iám nch ócg nhà ngay nho vẫn ocn ar, Không nluô phát một ai t.i trên
nói giọng Dưgnơ hnkhi ânV thư.gn với
cl Tích ci:h đu rnT t
nhận, nhiều, ngươi ah?cư tng thế thy nuhi iuđ Mt Ty động ếibt yht ai iđ hkni vt các thể ngươi “Vân Điệp có ơưDgn
lên mặt nhìn quay mình. thì áo Trần ưngơD li Vân vt cub đu thấy rồi íThc
o.Rt
Ơ, qu?
quang ipĐ hec Mt nimh giấu hce hip Làm ếth? mlà u.ig làm hníhc cđư không Ty vci ta bọn người đại, “Ngươi ca
hip âđy? thấy triều soa Cảnh ipđ cm ngươi ac ànyg ncgà Ta àlm gián càng ir
“Shhh!”
miện nVâ l.i gDươn utnh tr
y:v ưDngơ syu đích nVâ àl cn xác hnư t,nh gĩnh
?hìnđ người n hành pn hp ngpưh gnotr tu hânn hiếkn triều và aig Nguyên những
hco “Ngồi c!ch
k áhn Hn snâ mình ca ngig quan thấy con như ac uq ánh nó y định ìnnh diõ gtn hn theo b ấy usa tsá mắt khẳng mắt quán, trên.
tìm y,ig óc óc óđ! đcư nhgà “Đưa ahnm ac ơin ếđn mi thể l ơingư niơưg
tô,ih iđ htế ngưl nhân lá gnmo yt bài thứ.” mt Vân “Ta àl đ àm mhìn Dơưgn lưu lmà ohc
tr Trần inmg Tích lời: thnu
sao mrt tu tu nh ghen hơn k,áhc ?gi người hn này ti oab nhưng gnt chắc hưca hành mád hTcí gii â,nmg nh,àh từng nòc thế óc ếnđ na Trần
phát .íb lớp ságn tm răg,nt nhá Lông như okchá con thần htnĩ a,s diư ưhn giống gln vi quạ của
tôhi hc nânh cho lượng mươi tv àm măn đại ânV đcư ngơưD hnư đi ?à nhân Mt
gàhn Chu nđế đến Nghĩa.” hp “Không y,ig chúng ac ca ta nhhTà
Trần hôngk miếng người, gtiế thì phi c nđế uhc cũng k dù là d tghn hrcá chíT rêtn T tm ca tay phi lúc igưn tht dàng ói,tr oe t.hù any hắn b rctư hco nc mâđ
kí.n.. thì ơgưni bịt !Hu tm yV
ynh êihn iógn t .ika h eoht mảnh hnngà ngnh điu mái nbg hn màu mèo ưign onc ahi ,xám nb ri lợp iKh đi,
nrT cíhT li ih.
“Còn nữa ahnc ab gi ch tir ihtô. gi hanc ba sáng, inơgư
èphn gCnh nòC nữa ư?” tìm gì ra áhck lần iưngơ iph rtcư được à? ãđ ahcu ri
đường axhn cb Bn nrg anthh nn lao àvo s.ngá con đá hhnan cgh snươg c,c nàm cúl ra vải âm cl lát óv htáp lên ngựa
!uMn
âVn sc ihu Dương :ar
hi Hn tư ânV lá,t ri ysu ưgn:ơD một
cưđ mua niga iơmư nl nữa at yâT óc cnò oba phía gcù,n ơưmi nmă ìht hc bhác, năm gnia Th hỏi ht ngươi Hôm kéo rồi lượng mơiư kngô?h mề k s đấy! l lgn,ư iuK ngươi cấp n iht bên .ơnưgi Ch ngươi dây mươi nya knôhg hai tgếi đ ncò uic tih nếu nl?gư aưd tm hco aT unm idà âlu, mNă ếbti
.ihp “Không
mi Chu hngnư Thành hNĩ,ga ưignơ manh hnđ khác ca ugi cưrt không nió gm,ếi ,đã iơgnư nth ra Th! nl Kiểu at hp hin “Khoan cho ncò ápht
gniư Dương xoay đi ânV ngoài: ra
nth của xa xuất ca ấy, yht là hc ,nó och nh nhưng bí vậy n,a och inh ,đ lại gôhnk Lcú rgn qu từng ybâ giới tnưg con kinh nhìn nìhn tgưn o Thíc này cực od đó hắn. tnh tngh ếht ig vượt yht s sc Trn cgăn giác
gan, nlê mình: hny nưgi Hắn éko gnưl ign ưgln ayxo sau Tích rồi lnê nrT