Logo
Chương 40: Chủ Hình Ty

Nhóm người này khoác áo tơi, đội nón tre, người nào người nấy đều dắt trường đao bên hông, sát khí mãnh liệt ập vào mặt.

Người dẫn đầu ngẩng lên nhìn Trần Tích, Trần Tích thấy được dưới bóng râm của chiếc nón, ánh mắt của người đàn ông trung niên ấy sắc bén như dao, khiến hai gò má đau đớn như bị dao gọt.

“Họ là ai?”

Trần Tích ngồi sau lưng ngựa đè thấp giọng hỏi.

tĩnh ànđ giưN lại: ninê bhìn ngô đó đáp tunrg
ra yht nhnì nahu gì êtnr gayn yx người gây ,lit đã họ ika, õr dòng hìt ra mãnh chm Phía hưac hny vi ânV hai lp hík thì kịp igưn bn êl,n thế bn hctá iah va ra Dương tức. mi chuyện h êbn nôhgk niưg
iơgnư ln, aTnhh, lấy gài aT àv qua nCh Lâm ingá giươn con nc nr ivc Th ít có gây tr hk?gôn hegn ãđ đi,p háđn av câu chứng cưđ ãđ ncgh cá ếđn phi âlu iKu gian cưđ ovà bắt ,ir thôi. t,a là tuir bt bn Ty không đ động là tìm mun nđg không bằng tĩnh c mnu lùgn tế Triều ìHnh ra hC
và bt oàn Cảnh đ ti Tàhhn thám nđế Kui mật óc Lc “Ta triều, Th ìg
iruT àl a:n mt nh Thnha vốn il kiệm íhc người nhiều ôv hôgkn mun ,il mâL
:ggin Dương âVn ađnh
av nói: tiếng nh Vân cg,ươn lời vừa tr yâd lớn hìmg nDươg
...
niên nghiêm đàn ngô nó:i utrng ghn gưNi
ai?” gưiN lngư ing hn sua
hâmt nió đy ưgơnD tm :ý cách nâV
ăLgn yuh gấp tm ch nhỉ.” gưN “Lâm nuq rtn ếđn V không i,m Long đmê àl ngày hẳn dẫn hcc Kim đây đi phong từ s
nưlg sau dứt my ngôx nivê va Hắn chc nh Ngư nàthh i,l Long thúc Vệ nag ên.l
đến óni th giả biết.” uynCh ohc biết? aos gì, ht giNươ cả khác h ut tu o,àn ulny tghnô chn đều v àhnh ynul óc ingư igi coh cho tu iác ábo thiên không
khác ũncg li igưnơ àhn ưgđn iếtb s triển yàn yht ngươi óc gyàn nco óc tyur gưni ortgn lên đi nh Ta itho noà tu cái cảm trưgn tế.hc ưbc t ghnnư êntr đó giả ưgnđ ibết utyt con d đừng nhưng nyà lấy, thôi, hoc óni hành uynhc tiểu này, Tu hins ngươi nhân d,ui óc bn htt bt câu ulyn vng ,yđ rgn uty m sống gì. hc vt đâu ưđc và đ usa ch cu iđ thật,
h tB li. bọn
đợi gũcn thì thn “Lâm thái Thanh, iph mt ít riTu ếcth muốn đ.ã at olã iag uLư
“Chống !bc it ,bt têhm hnl tm li
hihnk hưtg:n ahnTh Lâm ánh hắn ohc tm uTir một nmé
nếigt đá đường phát vagn óV h.i ra onc nếhki ta ginư s lnê gan đp lát
gi, piĐ thy ac .yT bao l ihp Mật ngkhô hưac “Ti người chc có
êny! iNg
iưNg Ty.” Hìhn ca Ch
vi uđ hôgnk gưN người ôgkhn il bưc Vệ! ngoái đành còn sải àm hyt tbiế nco ưDơgn iùl ưgơnđ chỉ cch hnng Long il icú tiến ,nag cht rnT Vân ym ly ,nag ôm uđ Thuật ưci lên, nhìn, at ghkôn
của bn Hhìn ih Ta thrcá a.t ,na kinh!” giám agi chí at nằm quan các sát igãy có ta nv đừng nhmi ngươi knuhyê ĩd oeth Mt các rngto sát gơưin yT nyqu il, gámi Ty Điệp bn hC ũngc
nl? “Chọc họa
hia h,tnàh hnik chc ếđn nigư v ta tgnư gơNưi ácc ah l.ý iig cho để áp đi Kiểu nigươ nội xử hT nnâh ,ln
hắn Nói nag Con xngu hướng hn .gna yta hcy chở ognh theo lên ri hákc! gânn hí trên nômg Tích mnh dài châm Trần nhảy s na,g oxgn, gnón đmâ
đnga gnDơư miệng: ápđ tìh lua phun áo tm óekh muá, hắn ar bgún ùngd il ãđ yat Vân máu hnđ
đè riuT xung tĩnh Thanh tre Lâm hìm,n gưln p,h nTêr ac điu gni ìhbn ngđư hỏi: hn e,hto gna, hnkôg vội nón
rcưt từng ngươi nói nìhn ngươi yht gưin ưcha còn Lúc tu .n?àh..h
,bi ấy ngã đòn đánh icếnh phố mht xuống onC ps nó ãm ngn ln .đ iún ớt thoạt ưngđ nình yqun cao gan thiết, yếu b lnê ưhn
gnhkô nVâ hngo loạn: ươnDg
.arT
bàn ođa Triều ptáh và á!khc nhy ra aođ hmn, gim kgôhn lên những hơn aThhn cs dài hcém, ca của rtú ungrt mâL bc người nh lên đạp, nặng hắn
hn nGgi hu ê:ln Triều ca inó nhahT vang âmL
ngtro .đó li sau mình, khi thầm Thíc hcn cđư àl rnT Dương hngim chắc yhncu ùrng igu inkh itr ươnxg nrà,g đó cảnh máu qau nói đúc n tkế ra s õr áoc Vân nh gì ac
ar V Ngư Vân đu chưởng khắc mt nh nag kp Dgơnư gnôh tiên àv ,rtm ungx !nga lên chm hạ àv Lnog vung đao lên đầu oyax oađ ìht chém, chưa Long onkhh Trong nhưgn gNư untg V đã
?aos iT
chục vết ađo nưig mấy tênr ahnTh nag, huna vào t!mé dài ocn rơi aih iTru glnư vững đứng av nx,gu xuất trên đngư nhi nơi Lâm tm
lớn không nêl cao nga đạp ihK òcn pđá nh xuống. mth sc ni lấy ca ang iph con hắn gnưl à,đ ích qu chịu mà đ
àM ưhn ri tung chạy yhn êbn n,lhi htoe iak, mnư ođà ưngơD nâV ingư mái lnê gnlư ngựa u ahnhn ar onc yhn lc đã xnug iđu thoát. nóhcg ,hàn đy nag
hTíc ưcah :hãi vn Trần thế sợ
gia int ưcđ hc nkgôh Lưu thể được.” trời, đã ar Luư nhiệm ngkhô nhưng giờ nuhyc ng Ccá iáht ignư hcng nhi ynà nb ich ưiơgn áhctr gđán khép ac iga nưiơg đến aig it họ, lão bt để aưđ ácc xa b il ac
Dương Vân ma: cười
của Kunôh htku rte, r!a gnđ igu mắt h khi sửa hec dưới túr sp b dt náđg bóng ánh trường đến ,s Vân mt bn Long tt cả ưctr hông it Ngư êbn aođ chiếc Vệ nón mặt tol D,gưnơ
by “Ăn b. óni
h!àOn
p,h itr ub Lúc neđ yàn, mây dài b che mo. it phố dãy
với gươnD ión giọng nVâ rTn Tch:í trm