Logo
Chương 3806: Trùng phùng (1)

Bạch Tử Thắng dùng cạn huyết mạch nên đã ngất đi, lúc tỉnh lại, giữa cơn mơ màng liền nghe được một giọng nói khoác lác từ trong sự ồn ào.

Giọng nói này dường như rất xa, xa như hai mươi mấy năm về trước.

Giọng nói này lại dường như rất gần, gần ngay trước mắt hắn.

“… Chưởng môn thường nói với ta, Bạch gia lợi hại thế nào, thiên kiêu kinh diễm vô địch ra sao, nay xem ra cũng chỉ đến thế mà thôi, một thiên kiêu Bạch gia cỏn con chẳng phải đã bị ta một thương bắt gọn rồi sao…”

ynà tnêi v uđ hn nl đây mt gns cânh nhn.â ìnnh chB ghTn hiơ Hao Tử ,s yth ca
mắt ctuh hty đang gbn đgan lập được dường mình, lại, quay áhn mt quen Họa nhìn hưn inó, iln đu T cM nnh mc Bhc nhìn tc hTgn.
đại áp ưhn Ta bật trong có tinhê cần tm h,i nổi nghi tự gôhnk ,vy thc bẹp inhnê gn ,h nùcg rnt cl èđ htế iếKm nLu mình ht inhu kiêu
là ra ái, .tm hnl hôkng h,n oaH ấn hòa âhcn thong ca tr hoc n lộ hp nhân ưngi ,s đáng àl óc su,â gưnt onTrg g,ùln h hàhnt dong, người
không đúng.” óđ aH, giưnơ úngĐ yv, Mặc ìg có
“Là… g.ươni
các aH nhíu Ta gì hpi :àym hchít gii Mặc ngươi?” iv
li nhất d?han đ hư đi nLu h,i ihkô học, nnhâ mKiế ođ ca th ca nTr Cnà há
nào. tb Hoa không từ chân th àl s đoạn ìv âhnn htt hn,
ưg.Nơi
ònc ớt, xét ht tu! phải kgôhn ca hcí ohc vốn ntâh cM Họa thậm uyế nhục là cùng, hắn nữa, Hơn
nTogr đ này chắc vấn nhuyc nch
ohc đã ih điền oĐ Ta vi riêng tng ítkh iknh năc tngơư kíh khaó đến cưđ ot gnũc chi của ca khắc h,n hcm, àl ràgn ònc linh liệu chất grTn này đan chế thc hn. av onhpg hnơ an ếb hn, Cu t,tếi
ođ phía dưới, lời. bừng, Mặc ct ũngc Họa ngôkh câu ếnđ nên ión mt kiêu đ tm mc cch cũng ôđgn b hntiê Mà
htoa trước tuyệt bất đám niên tú hhtna một mày mt một người. hituế gđan hoa,nd mt Torgn iĐ otha
ch ơưing kôghn “Thế ta nào, la
hội iđ sát ngươi?” áđm ưgnơhp àno đại ếk,im luận c shc t éutq ccá đã K
ì.g óc áct ngd hnưNg năc bn ncgh
lnu nhnâ đ ?kmiế àl iA nth
hn tch.ế hkgnô ncũg tạm Rõ gràn thời muốn aoH iag
àl gnhn mt ca mình. c điều li tT àny gci chỉ chính mơ
ưcd thể có ếht lực, t ơghnưt gii trọng, hn. lượng tn ơc thể rt t đang nnhg hac th âthn gdùn n,c trong nhưng Lc ưtơngh nrtê li đã dcư thân óhgpn nghiêm đan
Vniê hneg nổi n:ió hln ùngl niêH Kính nữa, nkgôh iuc ncùg gcnũ
áicg tchế trước uiT ìhmn ca chỉ o mắt, đ là crtư khi sư
ùncg phiêu như âmđ khin mt thương du n,hg lnê .ngxu trung, hmn ngrTô yun lo,ng d,t không ycuhn nhảy mẽ tiêu hưn isá
il đưc r.i chp xem, hi n,ào il tếib at, ôgkhn nh là đã ràng phục õr âtm ãđ óni sự hku nưgiơ của “Các
nhmì Kim aiH ,óni không ơhn yv Hóa, êuki, nghe dám éh răng. hn tm ,Đan ai một thiên vị my cch trăm
iukê s nhớ óhk mât có chốt kỹ, ,nit chn suy ìcmh đề. nnh um nogtr ca các rồi, ngđ lại, Vừa ra bây tức nghĩ nv pl đu không tih nth thiên thần giờ doa gnr ngtr nnê n,đg ncò
uđâ Bn chứ k itêhn họ hip kêu,i n.gc
cùng vô cBh gnưc thì T ,lnê hc anggn đó n:ói ct ùngd àvo mt g,nhT tay ógnn Ha cM sau násg
Bạch hit pch ra tp htn l rnogT ncgù động. vô mắt mc xúc cm T nhá n,hTg
úhncg ơiưgN giải ta iđ íchht cho
nói, thy cM m,tâ êny Họa mi kh Tử ói:n ri il không cBh Thắng lặng
nói knghô li. gă,rn nnê hnếign ámđ người Một
oaH bị nưh cs khó ta il ntéh mặt nâhc il. óni không ênn nhưng huc hânn riu Tếh người bầy lúc i,gmn cả vào à,yn
hc,nuy gin tbiế ươgxn ưs thịt. ckhá ếBti động, bằng c chc ếbti tiu nói đ tm nưgi bng
hai.” đã ôghnk nói nhân, hđn tài một ta nêith ms với at àl ,ir Cnâh ngươi tuyệt óc
hmp ta là ,ta li kiêu ac hitên àl íhnch hnơ ngch hBc mạnh gnb ac “Đây hếcin !gia
hoa aH hưgntơ hoa ca là hoàn àton hc Một kia óis. hòe Mc
ăcn ưinơg Bạch ac ta T mt uy ãđ ,ar lc nchg Thắng thương aik nhìn tgnh hccá knôgh iNó nào. Rt tưởng bằng chúng bản úhct cuộc ?oàn !yb Đgn ingơư
này đan hẳn cngũ ia.g ưcd Những nvêi aHo ac
hKôgn cph nh nh ccá gôk?nh c gơưin tin hỏi xme,
Ta oĐ róti uC Trọng b th chặt. úcL ca T mi ìmnh thc ,ưđc ý htân Tnhg àny chB đgna
cạnh đnag ùncg lúc hnư hnôkg dường ađu nhn,â tiêu nyà v ưnh tnr, nưdg trán, ếnđ vẻ nâhn uâs cưđ, dao Haó hưnng cngũ tn lại Vũ đ áp ôm oHa nchâ Bên ngdá ưlng uđ. nm chân
nv mt hưgnn ếHtyu ca đt đã sót hơn thiêu nh ncò iuc phân ,na mạch il ít. gcùn
ưcđ; knghô yàn áhck ùty ưing nnâh thắng không kách tin T ,đưc kcáh h àm at cđư, tc àm nti ưgin ta pá hBc ghnkô bt; giưn gThn yta tb nổi, “Kẻ rnt ghtn ta
gưntr m.áu ó,đ ìhnM rntê nthâ đy nm tử chiến tàno nv hcếin gđna
hòe ht tu, Tại igNơư ihp àno tnr ưs gì Phi Long ciá àl ?yv s,ió quỷ nhli không ìg aoh hao th t êhniT, Còn Luyện khi o?as thế?”
.li ãđ chưa?” aH ih thắng Mc ta yV
này…” ucnyh ưigơN
a,r uêik uhi htt dần êhitn dần a.r va sững ngũc các iL đu yàn s,
sắc mt mét. n,h Hoa nhcâ din itá Đi hnnâ
há dưới at b th nđo ni:ó nhân aH mNă nhìn ih nơgiư ta, thấu? bi uđ lun cũng ht đ tay àtno nlu iđ ìnnh là ácc giơưn óc Mặc xưa .ir cghn pih ácc ht ơưgin cđư s rồi Thế đã các gật so,a ac th thấu, kôngh uếN kmếi yv mế,ki nhất
Họa, ,áci itu gắt chằm hắn va nhìn knôgh biến Ánh hề hmc t.m gao pch hc mắt mắt, iêhnn sẽ mt đột hpc Mặc yl đệ tm s ưs ưtrc
hcB nhưng hti T sau có ôkghn thần, vẻ ht nlh có ênn mt ìg, chỉ lặng, mặt. nhp đi thn gnũc dùng im óni chút mi ,il biết để lát lùgn ng hgnT htt
Hao âhcn hKgnô nhân. chỉ
Họa, thời il đến hcB tht trên Mặc Thắng hnt tm Ánh ca thần. T ưngi tđ nhìn
bn Phong cnă “Bạch hnT T được…” Tử ht tghn iưngơ nói: à,yn Thắng ngôhk
hTt sư ca là uit sự ta. đ
átn nhihP Một bàn aH gnũc iuêk k tm nnìh oxa, v ôxn aHo vi đmá ihtnê cM á.qiu
innêh Điều đoạn ca nhân. th àl cânh Hoa àny hiển
của bn ct họ: ntr ih tiếp “Ai ôkhi Mặc aH là li ?ch àCn ođ th
trạng Bạch ungx đch tđ đến áph Huyết ht thái vốn yếu oas ogn óđ Mt đánh tin, gTnh một cg ưtnghơ cđư? cđư ynHu óc htế ca kình Long Hoàng, lc khó T mc hắn,