Logo
Chương 3807: Trùng phùng (2)

Giọng điệu của Mặc Họa bình thản, nhưng lời nói lại vô cùng ngạo mạn.

Vậy mà cả đám thiên kiêu Càn học có mặt lại chẳng thể phản bác.

Nói thật, đừng nói là chiêu “Phi Long Tại Thiên” hiện tại, mà ngay cả thủ đoạn dùng thần thức điều khiển mực, vẽ đất thành trận, khiến cả nhóm tan rã, rồi một niệm chém năm đại thiên kiêu hàng đầu của Càn học năm xưa, bọn họ nghiền ngẫm cả mười năm trời mà vẫn chưa tài nào hiểu thấu...

Mặc Họa bình thường tính tình ôn hòa, không hề ngạo mạn, nhưng một khi đã thực sự ngông cuồng thì chẳng ai đỡ nổi.

rãi ôkgnh i.l obá kiến, th ó:ni bm s ácC đợi gác T ynà tv v công xogn, chân Bạch ãđ b abn gnơi ì,Đhn óc tạm vị hnư ht hgn ta chậm luận t,ưrc yv hTgn nlê đã đã nhnâ ri, tỏ iht g.hnưt ir Đạo hyunc về Hoa “Nếu nv quy ý ná, lui óc mht bt
,nghT ta Ha nói với ì,g còn ơginư cM ra sẽ Bạch ir bt ngươi na. đã th “Ta va ácc ơc còn được không hội àl yat àdi: sớm T
gLon Tại tm bì ni. ihP àl nhcg iếtb không nùgD qiuá Thiên” ai T Thắng thứ gon hđná gì chiêu nhg vốn chB bi kia,
lmà ca ưngi oăm theo àM này ngay athy, mt ãol, ưid ím cuhny il iđ ãlo. ioá bên hnc cM Ha
nhá tm Họa Mặc .voe htn trong ,êinnh
cái, thót mit tmh mt pđ iv Mặc aH bây n:ió vấn ngay yHa giờ?”
nTgh uti Tử bt vn Bhc hn mới h,u ưcđ nữa, Mc ynà. iđ iph ùD sao
ih àm,y hưn êinnh nhặt iđ Mnó hn?t nưigơ gkôhn Mặc ? thản v,y Ha nhướng sao :hi dễ
tử ca àl môn, .aig nigư là aH ônm áihT cM il hắn chưởng ca li đệ hcB của đi
âhcn Gia đau thật s tn áCt mun nhân ar. đu
đu được với “Không chân nói: Ha đã ưđ.c nhiên inó at khách áos, hứa tự làm Mc sẽ nhâ,n gt cn
ânhc mt hi:ơ ht cahư átC Gia chết “Bạch ânnh mt nhgT idà T tih thở nv ,yàn ưcđ.
aT cS .nig bng năV ìv ũV đ aHó tm
để :hík nvg vẻ oĐ cnhgh aty lui giữ nyà, ìĐh!n at đy Tử uy Vy nhíhc cBh nhp mặt gTnh s ênt adnh aH t cM ac nhđ hnt kết
th k không .hmn hTế nhgc li ếuy
Mặc úcl ad àl Họa íhnch ig hết ih Mc hoc hokágn người, iĐu b ct ,nht ãlo phóng ac gncu nôkgh lp hận kíh ngây aH đã ngông l.i óđ
cthú ruột. thần nhgưn òlng hgônk sắc đi, có trong st il aH cM
T ghTn bt Ta đã óc phải cưđ ri hBc av ra ,ayt kôgn?h
nhân nìhn hán hânc Ha tm Mặc gnb Hao usâ thẳm.
mt C lc nhau hmt lcú, vn àyn Hoa Tử ưngi hưn ưrtc c đu Hai nânh gnux hânc đã, nôgkh chuyện hnnì .iv Thgn hBc gii :nió vy
àm thật động, cs nôhkg sự ih đồng hĐnì ón:i hk Mc nàt vì mê lngò óc ,boà muội, Tghn ,ynà “Ta rgtno num biết, hcB T ihp aH Đạo nhp bội
Khâm lại nb của gia, ,ãol thân âhnc Tnhêi âhnn là ca gunc áCt gpnh iágm. iaG àM
il nực hắn cướp cưi ưcđ nơh t.ht Đui àl,
,ir ih Mặc n.um aH hnnâ cướp ngũc cnôg ôgc,n xảy nghĩa đã ov,à qu đã điều là dính Nhưng nuhyc ra àyn hận đã thành đã cnũg
oas ayt bắt ãđ yn?à cs nđế mạnh yl Hêni ơhn, ms iênV hn,xa iát ra hcB mt ngTh :ih Tử ưiNgơ it hnkgô Kính thế,
uđ Từ ácc lời đến ngươi một htúc noà nói, ta “Ngươi xem, la ,uic không? ais ônghk hc phải phải àon ta nhcg gkôhn? óc
li ìnhn ưs Vũ htm nVă của ta soa Mc đ nThg ĩnhg: àl rồi igưn yĐâ Hóa, ìnnh đám Ha, Bch T uit
toàn tui hi ió:n tìh ing “Ngươi du hnnâ iuc y,b ưigơn ra c năV T đèn êtn lúc nhặt s, được gian nói hBc g,ùcn tt, àl ràng Thắng mnó u,qyt t xo Hóa árt lớn.” bỉ ành nc tay ổi
tuy thì mt ùgnc hmi. uTi àov ihk nưghn đã ayt c,u tm rơi uhnyh cgnũ gia đcư sư aoH thi vô ygun
mang ,osa cBh biết khi ra gsn ctếh aHo tM ai đi, không nnâh sẽ ưc.đ T b Thắng hâcn
êhitn inó nếkhi này ênn đgn đến chỉ khua knôgh il đám úam Hn đã pé,m uiêk ,óđ môi tc
bị nkôh,g s .Ha ynà ctếh Nếu ioc tya hngT T Mc hBc gntro như
agi ngươi, ccá nbê b kônhg pih cửu ođ ginư được. khóa người long achì ni:ó mgai ênTr at đã phải hkn trọng aoH giữ…” không mở gai do chân Cát tỏa, nằm iGa ưign trí ìth nhân hn nên, oCh yàn của oaH gưniơ b
nyà h đ ngch ngcũ nhân thcế, nsg T Gia Cát Bạch yah Tnhg ânch tâm.
akonhh đứng cũng oàv, kôngh hênni tự htì thể tya Mặc có ô,thi hề đnế tay nhìn. uci Họa uếN hgnnú từ đu loã vy
“Cũng góp h,n oĐ không Đình tg cúth cho Họa đ:u àm mọn ta Mặc ch umn hitô sức
u,mư môn, ,gai íđhc gia h bày niêhT Đạo ođt cmh giết Cát Hoa gia, àv Bạch huyết âhKm hTiá aig ac Bạch ilên giá,m mưu ,ìĐhn ca th aGi
hôkng nâhn .c àm:y hp ưhN nhâc uhín vy qyu Hoa
nbù không quần, cũng gũđn .rõ àl riơ igi Đúgn íhhct vào
nió tự aH c tròn rồi. mình cM
hucny hgn,kô công, hgônk đã tìh gì hcng cướp Mc ar. aH xy ếNu iđ
Thắng ưnc T đã này, ư.cđ đến ếhct ht nôghk S Bch
Viên đến hnât ct khó toàn inêH chịu. hKní bị
Bạch ytut tch,ế thể Thng âby ìV ít vy, hnkgô nth chết ht T gôhnk gi. iđ
rần, yà,n da lại.” itế:gn hcân đầu ig ta phi nigư T nđàh huynh, ânnh Bạch Thắng Cát aGi lên ch “Hoa
tm ar hìnn mâ xúc. aHo nhân cm rt,m âhnc Ánh hgnkô
so?a định Cát aiG chân ưcn hnuhy Cát nht vngũ yat aoH gncũ lại, nhìn cđ â,nhn này mắt phải nói: àym Ánh nhân voà ưgniơ nhíu hípa Gia nhúng chân ưnggn v
tìh gnnh dính là ưnh lc ln, khi líu gngi uđ mt thế yâĐ vào,
bắt ccá gôhnk hìt hết ácc nm tay ôith. hi nàhđ aT yv ch ơc cách, ,ơngiư ra hco nhường ta được, ơgiưn
iph tth dài: s hncâ at mang “Người, .đi Gia tCá th nhân
e s aiG ig,a bị vnòg xoáy nrg ô,mn áCt Thái ovà Họa, Nuế nyà. Mặc cun ghôkn Hư đu
nâch Ha hìnn Mặc iGa átC nhân.
Bhc “Được ùcgn àyn nâch ir, rồi nhìn ói:n lên ìnnh àym lúc gcũn il T iuc tiếng, riã cM nhíu aoH chậm Họa, ãlo hnnâ h,ngT
đưc ,ta Quy têihn onLg mđá ac tếgi thắng này. gnơhtư hmcé nàyg, êiku im na
qu óni: uit hânn oHa iv .nhìĐ gtnur hhntà lhn ânhc “Mặc hu oĐ htn
mt sc aoH nhân sao?” htt ìht nlh uếN àl chân :nùlg
Thế tay Họa ôgkhn âyb công” ãđ aob đã nhưng theo ngay giờ, nìbh hgúnn “cướp h,ưngt ,ovà ưtcr ưgni. yta tm hắn hácc hpi nhúng Mặc nòc
mLà chgưn àngoi khiến sẽ khó nmô ưH nă vậy hiTá ưnh cũgn ogrnt ,x nmô kóh rất nói. uđ
đnế đều ing đặc i,êuk Mt t rtong áđm không il. nên Cuâ,h ògn,l ignư nói àl nné tib cũng hntiê Đo hgnn