Logo
Chương 3808: Trùng phùng (3)

Hoa chân nhân im lặng, sắc mặt âm trầm như nước.

Gia Cát chân nhân cũng không nói thêm gì nữa, trong đôi mắt lười biếng dần dần toát ra vẻ sắc bén, thậm chí sâu trong con ngươi, có ánh sao huyền diệu lóe lên.

Hoa chân nhân thấy vậy, khẽ thở dài một tiếng: “Như vậy cũng tốt. Bạch Tử Thắng này, tuy nói là phạm trọng tội, nhưng sự thật chưa rõ, cuối cùng vẫn phải điều tra xác minh, làm phiền Gia Cát huynh rồi.”

Gia Cát chân nhân gật đầu: “Được.”

vứt ba t,gưnh xa tnê c gắng onđ đon lại Hnogà. này nogx thiên ếđn tm Bhc ánđh gsn vật h mũi, uqiá mgn chết, hóa, chiến, Huyền luân bọn kêui uli iagi hai il mđá một ìbhn đoạn giai gượng hia, ép mng uil aiig xgno oLgn iiga T ra ếuHyt nođ Mt lnog cùng Thắng
ar, sao? c ?à nmêhgi ,đó acưh hiP Long ànto từng u:hi yđ bản không nơgưi Các gì Hoàn túc Tại ônhkg ănc chẳng th chiêu Tiênh cCá ylnu óC nhìn người ưiơng
đâ?u thể C nhKôg õ.r nmh đến
ly uiC Ha tên b tm cnhó T ơnghưt yàn cùng, hgnT ar, nxôg “mạng”. uyếth Bch cM li àtn
căn ônhkg cũgn S Tử gnhkô Ha nb òiđ ta thể chờ ca Ch chi âđu mt của ưtgn cM gnim hBc gnươi nhất hcđ ni Thắng tượng là hp nếhhc n,uqè pih ,at :ciư chết? hại li ta,
,àl rt đại Mc ginkê “uy rõ nôhkg Long aH ihuêc Thiên” himn iv Thế của Ti gôkhn ít “Phi stá hnikế Đ thành Mặc êuik cl này tihnê ãđ èd nhất. ciuhê
hctế ãđ Hoa ích mấy ca Đna hmT Kim gia ncũg nưig.
noàt huynh nguy hik toáth đ uit Phi onhà ĩgnh hiểm. ưs áhcc
Tử Bhc gln ,hTng truy tm ást gu.nx Chuyện thi
rti, aqu ãđ tng yv như nyà, con đều at ta hgúCn đi chúng đường iưgn
ht có nghkô Nió oas đ nhảm, itb?ế sao htt óc ?vy ht Vn nđơ s àl, hưn ing ta
àl mt iưm Hư óđ yHa ô?mn Mặc ?uaq Thái utty hc nào tuyệt hc nmă Họa mới li ưđc của óđ lẽ hucêi rngot mà gnhC noà
ny.à ibt,ế đu óđ để ac Ha ,ý th uas thích: độc ưngi không ưiNg úch điển, ob tránh iđn. Đ Gih cáhk óc ovà trúng Đ ngnh hco phải tên Mc này giải k bo échp cM Mc
để đoán…” Ha đu utng do Họa Tt ar n thức, hnôkg h l thường uq ra, th od êhiuC c này hpng tngu cM sự ,d ngdù cM ihucê chứa
như rgtôn s nhưng àhon hết. tht phải ùd thì qua ntoà không vy, là Mặc
này Mặc d,i sơn aH tòr nhất Boa B hiểm nuihê àl khó i, bản d .óđ vn âm ntê !s my iig ir, nagig iđ nmă htní
Mc aH Mc aH đúng àl
onLg ihp iđ hngưN iuêch thức rt v hgê Tại óni mg đó, Thiên’ Nghe nói là m?l hiuêc g?ì gcũn cuộc li, óc ‘Phi
đi.” táC auđ gnưi Gia Dn đầu, a:yt hncâ thp nhnâ
nghị, ghi run, gnôhk thể rté oàv thận đ ai chiêu lgòn àyn aT ntrg ón:i d Mi đni người ôgnkh thc ưnig có
?tgniế ni rt này nưh “Chiêu hìhn
tr nH hnui ưs tiu nòc .yhunh nmu hỏi ,uhync óc
gađn nnâh mồi. ânhc ìnhr vẫn aHo nưh h ònc
tngôh là iuh Họa, im, bn h s h,hìn .mc Lâu htìn thể im equn dần, “Bọn nv ‘lính Mc ôknhg gp htiô còn óc h
an, rt ynchu cũng chưa rồi Hơn tiu sư âul, êngri mt cũng rt nh với yunhh tiu túch. âul muốn đã gặp y,hhnu nói
Tiểu sư t.
il giọng rTưc yqau không thật Mc ikh được sâu, aH đu nhàk hn ,đi nhịn nình lại, m mig:n
lnê cùng cui ếkt nv yd uq igó l.n Nhưng ot sóng
aH hnuhy. mày, đang ac v ca khác, ucha uti ahpí nuych cM ngồi Mà ul hnĩg m,hnì ognrt vẫn
hnTg hnaod. áp cBh khỏi ,igi b T quân ir
ht chết ycêhun c tên hn gồm nhân, Cát cũng đánh boa không cái cíh aH Gia Tmh .àyn Mc gây âcnh ah ãol
hiG đni h?tc vào
ưđc uc ĩnhl đại. Ha stá ngộ hk nhiều gênhni àm mt tâm chiêu cnưg năm, Sua cM
kỹ iM .ưĐc rồi ngưi inó: nghĩ suy lgnư
đ,i vi ta ca nhTg Ha. gn ia nd ý ngih người chB tás T Mc iđ hắn hnôgk bị
tro cũng ta at c quên. àhthn hùt nh dù ch ,k Ngơưi “Mối này, không đi hóa thcế
khác cgnũ mức cả mi mt hầu ahu.n úlc như nmag nghn ý yâ,đ Mc ,yàn đ Ha ai tất Bi vi tás vào người có
hnm sát này, cihêu rt nđế i,ếbt lc uđ.â ca uy ccu Không ia
ưs hắn n.h Cách nói là aih năm, chuyện tiên gần tib yhnuh mơưi ac đây đầu nl vi tui
ôghKn il ưuL gn.)gi c(Ư àl ínht ynlu nghnư .õr phái: thể, ôhnkg
li tru onrgT lệnh, ukh Mặc tph: Mặc Họa bút b Đ
“Vâng.”
“Không cM là Họa.” đầu: Mc sai, gt at Ha chính
mhi quyệt.” tên Mặc th aH cùng, ,này đon s,ia ôv nhóc Kôngh uq âm gncũ
cười, Mc t.c gn.ếti àl pl ngig qáu mt ũgcn cười như ,hn hgnT ehóK ơgnvư giết aH mu,á T ngmi Bch haó gnrôT ngya gni muốn
Họa .ênl Tim unr Mặc
exm bóng nhưng luôn Tiểu thời tm hữu. cđư ưhn hiện ãđ oHa nv c,u ma ưs hyhnu ac iga
htc lun tuyệt ac ãđ áci Mc tưhng, at gnt iág ntg th ncgúh Đi không clú iđ m,ikế này, emx H,a ihêcu óđ rt .ir phải ănm với quá nuhi
ích:t dgòn ôKngh àl một õ,r mt chiến tol Sau
ind Thắng thể thể hBc ghôkn nào, k lúc bi t ếnđ đó, ghơưtn cm ythuế, chiêu cuộc àl Bhc có hnm dágn at Tử tm tr nhik cc ,ni T g.hnk g,hTn đánh này ‘tàn cũng cho hời’, gncũ thn v
đã tđo ìv Bạch iB t.m T hgTn ca Mc b aH nmg
hếT ln cũng ưđc hắn hnư mà àno ý đ
hPi gnoL không àm hnc úhcng không utty ta như ngi,ào ưcđ iT vô th gnôn v nmh êTnih hình cạn êihuC lhnĩ iđ tm ih rgtno yà,n cs có nào hcc bnê b đó
cl: Uy nKhgô r.õ
một chB Thắng kgnhô áhnđ ưnơthg nh nhg,ôk thể Nuế ngã.” T bị cũng
gnt có engh nghưn il hưca hình hưn Ta nghe…” nưh hnhì q,au
h,t với đây Mc oĐ Cngh htp haxn anrht kết trước xun ũcgn òcn mặt inó ih tr này có thể của uln igá đi ?oas cãi ikhô qu cũng nb thì tên hay sao?” ngu gi đến hạ tc hpi a,t Lũ ođ, chúng ócnh Châ,u làm aH màl ybâ
riã hBc cmh ưđc gp s hnTg dgnư chậm in:ó Mặc hn nyà rgn kiếp s iđ nkhgô ynà ,an T il aH như nhìn nòc mhc,
bi hC có thương vật biết. gnTh Tử nêt Họa uiáq Mc mi hBc gnt ưid ca
cânh my nếđ nhà hpnâ áp gi nđế, Cát Sua aol y,nà cBh ca hTgn ó:hp hnân hêiTn igi người Gai .gmiá đó mĐe âKhm T
ếtbi sự, ìth ưnh tếch thế tth htcế cũng knghô hnôkg oàn ếuN
cM ktế cuối htn huni tắc sau tni úcth đại Mc ,Ha aH: gcnũ có đi ih mới gnùc hếT kih m,ăn cp bo kiếm ,là hngôt v điển, uyq Mc phó luận ac tức Đồ
àl iưNgơ cM íhhnc H?a
iv àl ưs nió hia nl oba nb h yuchn asu uhynh cách. ax năm nhau ênti đầu đ Đây gũnc
Long t:hc êCiuh iPh hTnêi. iT
gia kuiê ca ai Uy vật bi là thế. hnkg Bhc đhc mặt nhơtưg b đo anH,go đôgn knhôg T.nhg Bhc tm ưtrc thiên lc in y,nà Từng đnhá đến ca iĐ nhitê kiêu, T qiuá gtưnhơ
c của phụ sư gm hắn, Bao ,cthú
nhil l:c õr. ghnôK gnòv uch S ithên