Logo
Chương 3888: Ngài chưa chết (2)

Viêm Chúc nhìn sang thiếu niên thanh tú có thân hình đơn bạc bên cạnh Đan Linh, kìm nén sự kinh hãi trong lòng, chậm rãi nói:

“Ngài… quả nhiên chưa chết…”

Mọi người có mặt ở đó nghe vậy, ai nấy đều lộ vẻ kinh ngạc.

Vương Đình thượng vu, Viêm Chúc đại nhân đường đường là Kim Đan hậu kỳ, vậy mà lại dùng kính ngữ “Ngài”?

ignà otrgn nhi c tuy ibnế đã suy h,tếc nhưng sau mà ná,đo hưca đến naM mất ra n ganđ đó ri nêN thực Vương nĐìh Đi này.” uná ikh oH,gan at biến Hoang,
ưđc niĐ, iếphn miêV nmh nh mHô cúhC đã thần mth Tnh :óni N àl chấn nth nhn mâ ta ùngl lạnh at đó nlgu cs tại tm mẽ, cm ngài niệm
ta cM hct ơgiưn nhc ta?” iếhu Họa nđgư “Sao đây, đcư còn kỳ: biết yth il
hiã, tm chúc itn .nìmh kônhg knhi vu mĐá mdá ha àov đều ai yn đo
không êmiV .mdá Nnưhg Chúc vn
uxt nt nhân đo htt tếK C.ơ ih, đan âthn Túrc hTn nhi ht hc có dưới áxc phàm ,bi
hắn uâđ vt ngđư cthú Nmă lné ám sau cM ũgcn ámd th áton ãnhv, ch chỉ gi tm. Ha, đâm iđ dám gưln, gưnđ chính ưxa onđ hcnhí
nói họ gnkhô gngi ahyt hơn, eunq ,y gnGi utty ưđc tr yà,n bn i,đ ng quên gđn cảm đã tuy uhct ghnnư iácg có uiđ th sống hơn, nào ginư chút đi nên
ni.Đ iàgn ta đó… tgnro hđ,n yv hôm hnT Nữ agđn Bi gnhk
kh Mặc tiếp u:đ đi.” Nió Họa tg
âm úhCc mVêi mđ. htm ếtis thc nhÁ mắt nnggư trọng, nm
sát Giờ êVim ògln giác sinh “Thần yâđ tự tay mhi.n mưu htcế tự tay Ha, Chúc cm cM hntâ hn nch ny gnađ như ca giết rontg bắt
mắt s nKghô trước Thần nhnâ àny iuh ếđn to nghệ ai nhơ h,n Tnh àno. cúhC ca vị mc đạo rt ucc rõ gđná đi
ế:pit vẫn à,my mVêi níhu Chcú hk nói nghnư
aĐn thời nht nhiL ếnib .cs
pàhm sự tủy áyđ hnngư hn uy tn t gnhhc ãđ voà thần kh gnhkô hiã ckh inh trái hưn nưh âus mt kia bgn ti nghiêm nt tt,h giống dường bất linh, lùng Dù och ht nxgươ nh âmx hưn s hnl Chúc, nânh imêV tưrc bng ưgxnơ àv knếih l.nòg ,mph
pitế dmá không phn lmà hc tpiế niág dám pn.h trực nH chỉ ib,
rT Dung Trận!” “Thập nTh aH
ninê có tB tngur còn hĩnl cgàn rntg đyâ ntgư ibh,n nhkgô đại huT Lục uiếTh bộ chủ gncu b ôN Thí ig ,hnl không nhôgk nTh ,nô ếtuih ôngkh nhân Cốt nv htni cao mlà nàhth h ehng v nma đi gôhnk iđ tih cch tưcr nữa. thống mt T ,ânth aik óc quyền Tnh Chúc Không ácbh tC uV
gsan kmì chấn không ưđc nhìn cM ngđ, Họa. Lihn Đan vẻ tm
nlo nlgò tt Chúc gnoh đ. gnroT imVê
tnh hnnâ chúc pih nhđ đại ctế.h Thần
nói: Họa Mặc não hóp ta nth sao?” páhp tm đ dùng ?ư đo thì dùng đi trận Thần ôKghn v gơNưi biết êhinn
ếitp it kch gnưc trong đ mik nêl nangg nmi hnT tắt ía.ph kohhn hơi Nhưng b đã Ha Trụ nyga Chỉ ,th leó ha nht mt tới toàn đ.ó cM đi éuqt y.h ngấm onàh ar Dung rTn iđ bn nhÁ trnog ugqna, mt t,cáo Hỏa mt nt theo, hTp thần ngđ uđâ, hpá
mt Linh Đan m mịt. vẻ ìht
sai “Không àl v đi chính Chúc lc th kia.” nnhâ ư,cđ êmVi ngài u:đ
uy ch hTn ưing Viêm nửa ghkán sát nửa ưgni nnh êihgmn trên thể .ôthi đcư ta aoc ý mni kai, thượng àm mc oac nói Cúch c, tng nkgôh hnt, ti gnià ế:pit
cười đã ưt Viêm iếgt mt cM cCú,h dường như ta uht “Sao? :nói à?” liếc Họa nình dmá Không chỉ âmt
nnh tyh inó úchC ta li, ut mà Cơ vi bình thnĩ àl i,r crTú ĩs lại. một gmni m cất thường ml ưign hc cM hcn iêVm Hihônt. cs tim mình bình Họa ếhuti tnh tth hct thì Viêm inên không ôi,th Chúc: vừa Niơưg
cả T agNy Bạch hngT .s ngs gũnc
iuđ .hnt imVê không màl chúC ũngc hn không Đây dám làm num nt,h điều
Cchú đá.p gkôhn imêV
tânh hápp thô ca óĐ gi cách gônhk iuc diệt mt iv ctr il xong, nhất, còn tự nhất: đi nTh đo ptếi hc tm dgnù cùng. biện aty ngài. hccú, hủy Thần bo chn
ta, achư động tếig hi: còn h?t soa Mc mnu ngươi đã Ha “Nếu il
ihp ar bt hoãn s xảy ĩd s đ sa trì n,ày ưađ mình vy, hn iv unế ra àv úhCc ámd vị chắc trong tch óin thời V.aìg ud nhân na thực ơc in ưnh gtnh ncăg htc hunyc tr s gđná sự định. yat chk khnôg ir nhiều ra nlò,g Hắn xoa nhT iđ ếuytq cuộc
Bch yth cht nhíu thn ngnó mày, hók nhgT tả. ũcng Tử mc rực nh
Ha mắt, Chúc cM ìhNn hnl áo.tt tb Viêm tcưr nhâc đu yat
rút tê sgn Viêm co ngĐ liệt, di. lưng t mãnh hcCú
ch ig định được s hcc n,ày nếđ rTì, vậy pg at pch iNàg oLgn nc chắn nht ơni s nach iam àin.g bi trí b
hồn Nhục âtnh tc,hế nt.a ắt êtiu nht
a.ty mád tht li s Nhưng hắn không ra
vị tốt ơc àl để tnh cơ hắn hti Đây t,ay ra ânhn có nũgc th đ h duy iđ htn àyn. ih sát
ânnh iđ hnT úhcC ếgit này. qu v unm hct Hắn
hin thường. ti tm rúTc niên Hắn Cơ ìbhn hiếtu àl hc
ìhĐ,n thất rt đến ac ln chđí il đã civ đan ncgũ oLng Mà ngià umn thì Vgnươ ib Mc àl n.a gotrn giản, kết ếkt chắn th inơ đơn cníhh uqan đan chắc .ìrT nilê
h đại thái ,vy uNế bt ncưg chcú hưn chẳng “Thần .gn s nhân đi trạng tníh hTn hn
niệm quả chỉ hnT đã nch n.i ãđ huyết ưgnhN ánh àm nat n,ày hct mức hc mt hiện ànrg hTn hic ưncg áph trọng thương, nit it rT mt đại Thập hTn là Hỏa n.rT uDng chúc còn đến uk,h vậy khó
óngn chi Mặc aíhp Nhưng ah t nthàh đồ gsn ngh vật hơnưgp tngh đằng đim ah ngục, ch Ha đ lấy hắn. iMư ngôx ha h,ácy nhT tho về íhap num mnhì hóa v đo thần trước, đằng ănv ola .qunha nh la kích iêhtu đa chi hực nê,l làm mà niệm ngux ,nd kgnhô bni tay
nhợt. Thanh đng nhc tay, tái bên mặt Chúc cũng htc sc sếti ànb
pl nên in hCúc mắt ig,n mn Tnh hắn ha rt dần đo giá. nũgc tb bàn aty, trào, Tnogr cuộn Vêmi òlng đm. đầu cht ich tức nbăg ánh ếtis
áđ:p không Ta ưgơin nổi gánh aH nh, cM iđ tuổi của âđu. tếgni aih nhnâ còn
thẳng pnh chc chn ht gtếi đáp: ngài thắn Viêm Cúhc ãđ knhgô ngài, ta ig,àn bội phi i.t aT niX nuế tcếh.
uxt i,h ưtơnh,g ũcng đạo không im Nhưgn b hcn ib, hnp b tn hhnì thần nhi đó bản nđa tth cch với kết grtn mọi ám ,tnáo htếc ngưi kgônh có.” thể vn nguyên àgni ưtcr i.b dáng đ hcu
mnu hỏi: Mc gtiế ênn đầu t?a “Vậy gt Ha ngươi