Logo
Chương 3889: Ngài chưa chết (3)

Hắn là vu chúc, đối với chuyện này có nỗi sợ hãi theo bản năng.

Nhưng giờ phút này, Viêm Chúc cũng không thể bận tâm nhiều nữa.

Nếu thật sự để vị Thần chúc đại nhân này kết đan, thì hắn coi như xong đời.

đhn, ý cúCh tm đã cs ếuqyt trong ar nhnì tás a,H Mc tâm bn.é imVê l
chúc Hiện nàng. nói ti cho Tnh th iđ s ãđ ath âhnn igmn chính
gàoHn hoàn v xa bức oca vy nát. chỉ gưin chđ của Đnhì iM gtnư vỡ đó, ontà mà aphí ãđ thy ng nhìn pahí
cnơ là thiên, li sau utrny đt phaí Linh trời tựa nht, sp ayNg như cnh cúl htt đến theo anĐ động d gtếni nổ kinh đang .đ đó mt xa id
ãđ quay cạnh nsga đầu ig lớn: Họa Viêm giết úhCc mình, đt nhìn êbn nmu gnĐ bếti yutqế bèn hắn, iơh Mặc l,i co tử ý inênh
hĐìn tnà v Cm b manh không b ơưngV ignnh igp.á còn ca sát ná,t
lao hNĩg nt tướng ođ ôcng it nlê iaG rtgon ápph úhcC bya àgcn ngd thần ln múa, oàv đ,ây nim, .yat àln nahth không vn nnơgư êiVm nàng inh .hcúC yhun hnhaT cả mắt y,l ti
ig ccúh tm m ưNngh đã s lời. hik âhnn iđ miệng, hTn tt
nhtg Đình. v ac cùng Đạo c Đình hnư phía ânuq đmi àgoHn iĐ gnh t,hy cui xngô ta
nàng yĐâ hội i.t cuhc đại hoc nhT để chúc abn nâhn là ícnhh
thể dù .uhic ngtor túhc lệch, ib hn tm bn hhTan ,uv sm cht căn ghônk nhưng là àv chênh óc thắng phân tm húcC uđ tghưn lực
àl lo trong tm cht nộ, hnp do sự đó s hoảng nàgn nhiều uas num dĩ và nhp húcc tmâ vậy Họa, àngn úhCc pnh ,nlo sát s ygnà tâhn np Thn d thân Thanh htt hunyc ihk bất ơnm .k Bởi b,i vì àm phản nôgkh sgn hânn của nàng. đi ca aqu rất nht bi hn s do Mặc nv t bội nB
kôhng đcư hnTah tên, kìm gi nru b rẩy. aH ânht toàn mà chCú cM
sang Hai hưn tu ht,n vị nói quay câu nênih sâu tm đt àm c nh.au vi uv igết coa đạo nl hémc có nhh Mặc của yv gtnhư hc aH nhất, ìv
iĐ h.t đã tht àgnHo a,gHon Đình
đã buộc can hn. ig ig ngnà htúp ưhNgn ly ovà aH hcđí thẳng này, nnìh Mc mđ, htế phi ahnd, tm
Lngo suâ àrtn êbn óc các kéo iquá notgr hết v ,hnìĐ uêy lực nđế ,iơn tt ucn oànHg nuc rít còn ấy Haò của inbh rT.ì đo khp nùcg am ngùc ògnd ũl c quỷ voà
àngn th bng ìv il êiVm nhìn hìbn “ra có mái Ha, có Linh trở thn sống ucâ Ha cho ơđn nên lệnh” thường ũgcn vu cC,úh thượng Nàng iv ith tu iđ ,ni mị. cM aĐn gnc rúcT uđ mt kinh Mặc không tm mt ign óni sao th hc m .cúCh ưcgn ,iđ uih Thanh
hta ng,àn úhcc m Nếu kngôh s nhT mig.n hn hđn nhnâ hco không đi hniên thứ
gnđ Kmi Họa đã d qun hôit pl hhnat bị nđh ưigNơ si hTanh Đan hìt ola đột áic va Mc chi nêhin hnhat ti nđag tay chúC ,Cchú ym lên, sang nh u:tqá giận Cchú chặt.Viêm mViê làm ,lc anqug hcán tới eól yuqa itgế ?gì ct
ngma êuy ma giờ trogn chút ac cM lòng m nLh,i hâTn đây il g.iưn khảnh mt hteo Họa, iơh àm hướng hình hoặc nmh Đan tuấn
iVêm Lời àm cũng à?” tin úcCh hng hn rồi ngi úhc,C :ngm ngươi ngươi đầu “Thanh ôis sao? inó gna, có cưđ
ãđ ciu nếđ Loạn cùng, rồi. cc
đáp. không Chúc Tnhah
hhaTn hếgnin gtếi :mgn mViê phải Chcú hn nàđh vi Đng nĐà gcũn ngu cl là nhnêi toàn đều thầm th hti qu vướng chém chỉ úC.ch óc .vuí xun nh răng, cd th bà
ngươi, ấy aht chỉ icg cho đi hnân tm ngài thèm công Thanh nhp giết nói, hCcú ý, cm êiVm pphá úhcc “Thần đạo chút kích chẳng cú:hC s bi để ac s đã at. ht
đều v nkih l Mọi gưni iã.h
“Thanh Ch!úc
bi cM Chúc, aH h:c hanTh i.t giươn s cC,úh ac pnh xóa áx ta bỏ, iếtg inưgơ đưc ti Viêm ng ntg vô
đầu lảng ònc đó ônul àngn hgnkô Tcrư t,árnh Mặc .Ha ádm thậm cúi vn ìhnn ênl nggn chí chột ,d
hcn Chúc tai k sáng Thanh nlê lạ. n,đg mắt lóe grtno