Logo
Chương 127: Tống Như Ý

Chương 127: Tống Như Ý

Nhóm dịch: Thiên Tuyết

Là người Lâm gia, tất nhiên là không lo cơm áo. Nhưng ngày xưa y kêu bạn gọi bè ở Vọng Giang lâu, bây giờ lại chỉ có thể uống rượu chốn đầu đường xó chợ, tìm mộng nơi cửa bếp hầm lò.

Y rất căm hận, nhưng mà bất lực.

ly l.y hoà ìht àHo
ac nàng, onPhg ti bạc, Chính ni:ó biết úđng ngọc hc đáng òcn i.ak ar v Ngươi int gniư nâuL cp noc ta tr phu ơNưig iga với rtcư ngươi ưiNgơ thành nưtrg ig hntươg v không?” ig ngươi ôghk?n ơgtư,hn đúng lấy Lâm, của mLâ cnò ngđá hco mặt ra ovà Ngơưi
nCò ãg in:ó teoh !ngd ơhn mt ưNh Tgn iđ răng cắn Ý
Lâm Ta nnêhi óin hn usa ýL đột ra... một hàHn L nhHì âuc. uếiht av y, od hững sự.” vị ng ưhn hpía tm Chính unQ âđy h Dưc
hhínC ơnh lên: !iđ gàNn đến nngà rtgnư nàng hnnì .b tM ,ph mâL gi không ?à tự il mới qu bn coh nòc có nLâu ht b ngr uph Soa thân rgn nhà onà ìnmh il tt
gnu hnư ngm ãđ v dc any gnưđ nìhh hơn rồi. mà ngày, ahi môH ysa ưru óc mi mọi hnm
urư lên ném hồn ácx to tm y đo ol íhnCh u.yq y!đ không áic ir rtòn urư áci uLnâ nưh Lmâ áqnu bầu đến ac “Rót
oca htgn!ư gia “Lâm ituhế
ínChh Lâm dáng iv vẻ uđ đgn lè gđna Chính yht Chính uaq iđ yth làm ayqu mới âyđ hnge á.uqn L sua âLnu giữa l,i đám ìhnn Lâm ngang hc nl gađn tm thì âLun đnga đi người, ikh Lmâ inó đó, hunyc nình hđn èhn
ovà “Ngươi :ugn Lâm na gưiNơ nàng c nl bước s,c nl gì? tường, Cíhnh ri li ípha Niơưg ión ca Luân snòg tưcr đến pbó ciá li mt nlgo n xem!” nói o!àn xem đỏ inó na nhanh
Ha!” aH
mLâ ý ciá đụng đề c không lưng mâL gì! ĩd hhíCn đ .pđ.. âuLn Ta cgnò ănNg đụng hnhíC yuhhn ión tm thầm: L nhiên nv cười, của không?” ca Luân, i...nó voà xinh iưc rt Nơgiư là Chính có cl nghe đngú oág
rytnu hnn bợ. li nhhT nđế âuc ym gnhot
nv chết at đỏ nKuôh đgna Ý mt agni ta dụa: bằng bpó sng hngko igãy ln,ê Dù !đi này hưN ư.iơ.gN. aso ngT rồi!” iht không ngb ếtch
ha, rõ, sao aH nàgn ơc? bo ghne ta ônhkg
hynHu gknôh lên ar âLm ãv trách ncơ nuL!â hik ?à ènb inkh được phòng, nnh Tống ínhhC Ý li nht hcy vi Như gmn:
hig ,ruư ivc tc đnag rồi đứng ưngiơ lấy at cưđ quầy c iga !at mLâ ông cạnh .cđư Nigươ h!gưtn cuối y s, urư, là ếđn hc ignư V :gnig oic Luân Lâm knhôg áhtgn đu, Gã aig oàv yqau nình chỉ ínChh mặt yĐâ sau aco là sau quán óđ mLâ unm nti của
Lâm ư?” ư:ci ưr,u nào, cxáh ànng vị!” Luân nmu ly ub àoh Chính ta “Sao uh́T iv “Ha!
Ta ugn đứng cũng âLm êygnun ưci ưhn nhCíh vẫn pé. hgtn giữ ũc: người, n ndug L không
nLuâ âcnh Chính không hknôg y luôn. va Lâm gnv, tán hcu hao hnc định qếtyu đá nhn uch èbn hoa, tm đgn cđư phải
nuLâ đcư. “Như ?Ý lui về bước: bgn âLm Chnhí hn,gôK gnôhk êninh usa ahi
vin nưgtr già gã âLm Nnh!â gia, Đạo nhCíh Lm,â ,ianGg h hitn nChhí anh hícnh âmL ngV riat huynh Lâm L nco ac nthhà ach àl chm tgrno hc là
náb ct,hế trốn sống gnđa Y bán nưgd vy. có như nhà óhc tang nưh
ngig huynh ôhkgn “Đây ntruy tCh rongt đ hpi osa? âuLn nói quán: àvo tm híChn
khựng Lâm nLâu nđg níhCh li.
riêng hồi gi nói đ hay nA gi không, kia nó och coh đủ An óc ănm nmô ũngc ta đcư. vật để những at mưi ac “Không nnê
tm lâu mi ohnà lại. trở oyax khan cm Như oh thấy niưg nma trước ny,à xa Tng onàt ìnbh ih ìhnn ngiư ht htí tnưhg nhân mt lạ. Ý
vào S tháng tr chằm ?oas níht ht. thẳng mâL mLà không s đ.ây.. Ghi urư in gôn nhìn ngiư, hcm hc nđg Lnuâ ?à quán: tm uci gnô itn Chính gbn
ùcng sạch t iàv tiơư ôuni ac nd nit đẹp này htn còn hp đã ,s chăm ivn vui mt cưđ oàil .mt vô là vin iôgN hao iha ưđc t,t scó tr
một ggnn L ni:ó đu rti nhnì Luân íhnhC tiết Lâm hiT ,yàn t,húc ciư rồi!” ngu li ngux sc angđ thn Lâm mt àl nbè hhnCí hyt mc ,đt rượu
nhắm !iđ ,l lạnh ly aT mắt úcgnh tm ănng Như tr nht: m ión tig inó ar il, cúl ahi at ìth nTg hoà Ý cố
ri nảy bầu cch lên nàh Bu hinếk cs b đầy cl cả lênh me.n ruư ntgáho ôngl ntàr nvgă uxng nắp v, ruư ihơ Cái hai thang. cb căn hc ra ăln là ra b ,láng nl chưa
ehc Không uts r,uư mne uđa tm sang ý nygà người ?à ìcmh cuộc nén c sgn rốt tưcr nói: bước, gì? na ngang nhích ,y óc rtgno ưNh Chàng num àl gnT ògn,l Ý
ahi tiếng gnb Lâm bu rượu ihênn cưi tay nêl ném xugn Chính Luân đất. tnorg ir
gnkhô kế n,ĩlh óc ta n,hai ingư l b nb “Ngươi mt li ctáhr chẳng cướp ta?” sinh
đ!cư s cố đ vn y ưhn Y cưah ión trong ni t,c này êt:hm li hành tâm, sợ áđng đ gnch nỗi nôghk uđ ilnê lc nggi uĐi này động
y cđư một nhưng rcưt đhn kôhgn hins n,it ihk thể số bây tin. óC gi đã kai ivc không hôkng ra, t trcư
gì Hắn al óc at c? soa “Con nhgôk li m n,ó to:
choạng iđ cầm Luân cnâh nam nhcâ v nhà. ub mLâ đá ưu,r Chính nglo êhuci
ngưg ếhitu T uLân Lâm nơ nói: iưc âLm íhhCn ig!a
c.ưđ đu được uáhc ùd đành àml là ư.ur Lâm iúc i,À sao phải rtó không quán c̃gnu nco ns ciá êrtu vào, áhp quán iác ùD cưđ gôn chủ th cũng uưr gia, y àny ohc ìth
lcú Luân L... Lâm ag.i ìhnt Lâm “Chính trước ,ăknh mắt tb chác Chính Lâm ugnh nói cđ uihtế mức àl uqá hók L hnhíC biệt gặp. khó một xử, b
iak vyâ hNóm gncù hắn, ngiư qauhn đi. il
tay sau hai lui Lâm ,ar b.ưc v Lâun unôgb Chính
Luân mt híCnh đi cghon à?” ta gàNn gonl Lâm được qun liếc phòng. ovà trong ,húct àngn
cưb gh.nt cất táhko ri Chhní Lễ iđ ohtká Lmâ áos tya hhcKá uáq.
Rầm!
nụ ghkn?ô :og được Lmâ ta nặn thấy... Y ig,nư ưic thiếu iag tm ar cố xyoa cảm nggư
gngi Ôgn ânnh iut gnũc soa th ! miệng, cao iag Lâm uếtih náuq rượu áđp: ámd ch đã ơ! m
là tầm gnưtr! nhìn ig Gi gia hạn icá Tc quá! thiếu hiP hp ìg, huiếT Lâm
bu “Để cười nưgc, níChh mc ir Lmâ ưci min yl rượu Luân chê ngài đi. ri!
at? ìg người Y ly đ ahtnr áci với
dià môn Lâm hnlì ra của Đgna ih aC Chhín Luân éok ot: ngr hhnìt bt ngươi...?” đu?â ri gngi
...
...
mt t bu nhận h.ac..ư còn ahi t, nÔg yl ókh ngià công chủ v bu xử: u,ưr ly áqun rưu khi rtưc .L.âm.