Logo
Chương 128: Tình yêu là thứ hư vô mờ mịt

Chương 128: Tình yêu là thứ hư vô mờ mịt

Nhóm dịch: Thiên Tuyết

“Ta không có bản lĩnh? Ta không có bản lĩnh!” Lâm Chính Luân mặt đỏ tía tai, cũng không còn chút phong độ nào nữa: “Ta chỉ là không có một người cha tốt! Cái đồ ma chết sớm đó chẳng để lại cho ta cái gì ngoài cái họ ‘Lâm’ này!”

Hắn ta nhìn Tống Như Ý, nói một cách nanh ác: “Nếu không thì sao ta lại phải cưới ngươi, cưới một mụ goá để làm trò cười cho người ta?”

v tv gniư anđg hco là aig cũgn cno ighnp at tm ,nnêi số t ac ôgn tên cố, sản những g nhân tráng Mc cũng inuô tria ađgn h.êK của í.t nKưghơ cnò hgnPư trấn uáq nđg hgôkn gnnưh unm một ơSn nhiều, ơKgnưh gnTrư ađ nữ vi lúc
ca An rưtgn ngt :th́ê ngquã s ụtc tàn.hh coi tiếp àb An, đi ươgKhn nó là sóc itm như chăm hoc ut,hc Trông lại còn đời
gănn thường, không Y kẻ vào unq gcùn bn lĩhn, li âuđ vô tm nói y.đ dưới
.y iđ tt cùng b để c
nhà a,us bnh Khương nữa, Về lại An ôghkn trong Trường để hưnKgơ knhgô cần cho hin,u àv nA trị nió dùng. nti nơS
tgno xảy cưB rất tb ra n.g
ơ,nS giá tnhàh Vọng. tr gưin Khương v kế Kơhgnư m áti nàthh ca rưgTn của
ơnS .thcế Sau gnhKơư óđ Trường
hưN Ý tm iatr gưTrn àl bưgn .nơS hnmi lanh ãđ ,hhncí hnb ika ũim .cúth tính mt cũng hiơ hc ̃gncu gặp Tống ơưgnKh aĐ ocn đoan ac bé tnôgh lợi, hìtn
sua nó thân không ưnhng Mc ngia tu ngcũ v .niuh dù ôkngh tih cnũg si ghKưnơ ghét hành, bà. àl nhà Vng không tếiht ml Nhất
đạp tm mLâ hoa khác. uch yab âhcn Lunâ lại lấy Chính
hlĩn. nếđ cm Bà ưcđ ngort bỏng, uil yuê ìhnt nhận gnón c,ugn yêu tiên iêđn đi lần y, đầu yêu ùncg vô
lão s gia .ng gn thật ơưnKgh lại Không áđp
éb .an ,asu hngkô về nhp h iđ đó T đứa
bná trả àb Khgươn thuc èbn gia mti đến của ôc.ng làm ,n
àb Lâm ngã guxn Chính tát đất. âuLn
gchun Lúc âmt xử s nhưng với không b,à cm áqu rất gđn gđá.n trước dù ông gcũn
yhc viện. ahhnn Y khi ar
mti đ khác, đành đ pih Ý đnế iđ thầy hp thân ông thuốc ti ưnm nbh Nưh cho yah cu onà ngân ch rt hp cách không ábn túhc n.hât gnT ưngl
ht là hia c chăng? óC
ciư! “Vớ n!v Nực
lại ósc ca s ưt.rc ngơi ghn cực lúc c đêm, nưh tt ông không tgơhưn hcăm ông, àhno đ yêu dám ging nhọc ynàg đ
hnt phải chy phải ri tr.n ,iđ định thn Y định
hu thi rt cưđ Đạo voà v Pnhgo .an như khngô Vng thành inv Khương â,Lm
li ta gthé soa? ưnh ig Byâ qu phụ ri
xngu uli một bên khi y mới kia. nhỏ ếđn dân ,ingư đi hKê, auq kinh inàgo ngang sông yth ưđc đ,ó sợ thôn gọi ađ áuq đa đng nèb kia uc éb c,ưn nco gn mng nnhg nyàg hyn gưnPh lcú àml tnr
ếihnk người hc ca ác đ iut, như trưởng cháu Lògn ngT ac ,niưgơ gửi im iga b tộc. hưca nó của ca àtnhh Vì nađg ta hết sản ca đnế đã nó inó nó. ngya gia! ũgnc nhug n,ó còn “Ngươi nur gcũn của ư? âLm bảy thành nói c ênn gkhôn cũgn xut scó ,A ít at âLm mười Giọng ob ăcmh ohc con a.iGgn ònc na! mang ngươi chuá niơgư ta ngươi đi nâht danh Ta y,v ngcũ hgntư Lễ Vọng chê aT Ý cb làm g,ia ocn ac s xem An vọng An icư ùcgn đcư hưN r:y iàt
Ý nói: cn ch àl ăgnr ngươi này, hpc trên ta nió Chính mà yuê Lmâ ta hay tm đó lăm nyuCh hNư tay thật mt, câu: phủ mt unâL. iưgnơ nm che đất, ig? ih yl đến cưn ihK nước dià mt Tng
s vẫn hnô èrto ra Nió bà là thực coa. này
tiôr vậy tt. Khương c shni iđ nưh nA, cũng ếht cm An lẽ ikh qua, aSu mình yht
đp, là ơnS đ này mình, cgnũ mình với gnưhKơ hTm mt v. x tt Sơn ahc bà rgnTư uđ bận nhân Kơnưgh cha x ýl nưrgT dngư rt hôn cúht ivc tốt, ích n.oà nkôhg cùng như tmâ hpi đối ñguc ngưd ucC hpgn bà t ca agnt
.tt thân mt hgnop đ hn iut nùcg rt Coh gp ikh nếđ nà,gnh gnưi Lâm bà nhíCh ôv uâ,nL óc xuất
nòc v iah chnuy nbá của tìh .an đa sau nhưng aki gniư biết đu à,b thuốc mit kgnôh còn ếnđ đến với nói hyc chuyện anB
mc nc, hônkg iếbt là ngađ mn bị iếtc iun. nrtgo thấy nnăg ñgcu mình Ý s Hôn ayh lòng may Tng hNư
yêu mua vì hái nigư Mt htm hút iđ di hiá dã nuhg ưgin iđ ích uyq vậy. khá. óc chuyển nph ếtib uyng thú, iú,n uth hutc nhng tul c rất ũngc htuc số vu inơ tương âlu hoang ntrê ca hmi hoc ht,ú nnê đi d như năm, chợ nên iB hái rau chtu
m đấy vô cái ,nó y?v nCo m iuđ mt
Khương gnrưT g định uqyết ohc Sn.ơ
khi Sơn kéo khi cũng có dià Cả đó. hki ygnà ngn hutc hca sgn gnyà rnTưg Khương li nặng. thời hgnôk c Chỉ mưa, ,nagi yha irt noà hutc, th hgNnư khi được. tm bệnh nhb đời náb
ưhn ob đáy Tưrgn ax ơn,S Khương cm .đ íchk àl thì ưnnhg lò,ng từ với nt Đi ưgdn uyê mi ònc
ưhnơKg h iu,v rưTng nSơ sự ht tức lập thật cưới ca gũnc yagn noc gnô .ý nhgưn nkhgô knôgh gđn rất
nếđ gôhnk àm gia gn, óc Chính ăn, iha àB Luân, ct có oCn Lâm ôghkn inv n:v chất ph uhcá ngi ,cm Tứ thẳng nmu mặc mun âLm ăn oàv nhìn .a.c.
tm ưcTr con người ch uch.t mười bà igá u,ti suá ca hái
“Ha ha ư?” ah. Yuê ha
Như Ý asy Tng đắm.
uônl đyâ ,atgn c hóC nhà. hnà tm giờ đã óc
Y mặt àl têmh Nhưng không iếbt thể có như ũim có đi noà, cũng để nìhh y nữa. il gôknh ơin .đuâ muốn đi
nnưhg àl pih gia tng hntâ thật engh đồng chuyện Khương àm arit haưC oba đến lệ. qu g,i ôhn kết hp oign đcư con ý
p!B
đt. cái mr Lâm gnã ttrư phải ar il nhCíh người ayuq chân ưur đổ nvũg nuLâ nãy, mặt ngoài, gmi nab iđ trên
hcuny hcân ãyg bt một ý nc xgun ohc Vì thú ahi ng hung ngoài tráhn vưt con vn núi, ar Nghưn phụ gnã giai xy tm trưt umn nnê nâht umn. chn.â àb
iáh người tm .thuc là của bà àM iág onc hc
nưh ac ntô của giống khác. là ocn ãđ trọng ý ngô đàn nưgi tôn ngtr tm Sơn ếikn a,irt u,ih trgn Ý ơưgnKh tr Ông nikế người Như Trường ý gnT hmnì nôt yv.
để ý rt nôg gì gns tốt. gũcn bn och đắc ión il hắn, cno cn ac ,nhĩl nh ngkhô Tgrnư ưnhKơg Sơn nv
giản. đi Cuc rất đơn gnT Ý hNư nv
yêu. điều ìg tếib ngôhk ncgũ gũcn kôhng bà cái trọng, aunq
cókh cúL y ih Tgn Nưh àml pih Vọng ông, osa. Khương Ý
lâu mt àb ònlg gưTnr cũng cũng ơưhKgn gnyà gn ac ihu rơm .Snơ aL bén,
luư Không luyến!
cn!ùg vẩn! anhhn Nc uáQ Y v :ra cngoh icư iđ lại ôv lên, loạng óhcng đứng
phụ itm bná ôm phúc đó. èbn vgn Bà vì thuốc để hưKgnơ thường đnế uh àl hnà Bởi tnâh nhất. nió, agi hi
nhà. nhgn cha namg gưrTn b ynxêu hco pé già ơKgnhư tiền Sơn gnhôk công ôknhg àb nòc đồ cho thngư về ít tàn tt