Logo
Chương 6897: Trưng ca (1)

Vào một khoảnh khắc, Cơ Phù Nhân cúi đầu, chăm chú nhìn vào mắt con khôi miêu.

“Ngươi đúng là!”

Hắn cười tủm tỉm: “Đường đường Sơn Hải Đạo Chủ, phong lưu bậc nhất Đại Sở quốc bốn ngàn năm qua. Trụ cột của nhân tộc, định hải thần châm của Sở Quốc – không dòm ngó Thất Hận, lại cứ nhìn chằm chằm ta, là sao đây?”

Con khôi miêu lim dim mắt, kêu gừ gừ, cái đuôi dài khẽ phe phẩy, ra chiều ngoan ngoãn hưởng thụ.

mtr rtm igt,ế hânN móc túh Chủ Sơn oĐ thì Phù ơC “Kẻ ,uh được còn b nước àlm thì ưcđ k câu làm Hi thì ciư ưch híp à?” cái mắt: k rmt
noc ngươi sáng tối chống tm, hpc cph đồng igi Vậy y, trong xanh cd c và cgnh ndgư đnga g,nđ óngb hnư biếc áhn thế p.t mt ntgor dgn chất, đ t màu
php hPmà uyD gnúĐ lp đu hnt tV iôun ca lại vạn dưỡng, mt cia iTr vt đạo!” yl bo Hi ovà ta cbư nSơ úht gđn ta tầm do bya àl oi,l để ta ban linh. a,t nq.u Hoàng hì?nn chn oá phới: ưNiơg snhi âCnh
mạnh hu dià là lực, yU ,htế ni là hình. sc là nqyu s ac
tm ô,Ng vậy. úni cbư Côn xưa y là lnê áhn ưhn ihk cũng Năm
iưNg .s chl pH gần vi rgton thêni Lc tử nhất
gđn ưhn yv khi nCh an. oca htì ir Đã .hN long ngi
thản ,hmnì uDy tốt mb lịch Hoàng ccá ítch hênin ưnh onc óc ànhht tb của Hgonà Chân qn!ua bi tv ?ư qeun sử, ành nhi m làm gniư nibế hcác thánh hônkg li áo: ioc hoại, thói gđnư uđ ta nói gươni iag tng ca Cơ đạo ngêir cđ iph t ưch nLòg ntêi đu bại ac ylũ hnge
lên giới gnt thế trong là ni hnis nhỏ li nkhgô gnNh cgũn nước ti gngn tid. nũvg nauq hn vi khí bt
ìnhn trong y người tm gii ôv nt Sâu diệt bgón od bc,ư thế àl nsih nh ir áo ohnng thả hpp s htong s o ôv đu bay aig ,phi lại boà hư ca .o
một ihtó không uyD ,mtr pih uqne gàHno Câhn tt chữ nmh nhấn Hn âtmh Đây :ý nhìn đy uâ.đ
Nhng pn ac sân hòm, kép trong ôkih hòm mhô lên lên at đã c như rtèo gnnh ygnà bước uđ àngh khấu. chính any
nâNh Cơ mặt Pùh hyat đ.i Sc
khẽ uyD iếbt, iuđ ìg hnng cũng biết ngươi iư:c nên ônhgk là biết tbiế. những gHonà at “Nếu không điu hCnâ là nên vy
íH âLu .chk đã thành hàng, bán xem như ngdư biến lu
còn r Tnh dường Tiêu hc.áhp như b b Hí thế bốn ccá ruồi hik đã như ntorg ngnh đại nđóg haó thnàh amig htế Sinh giới cũgn y gnưt kní mui ta biến ca Lâu i,gi vchá mi rgnto s. b ơưit C háct bức tranh tênr din tòa hổ rực cơ ngđa
Thú ngũc ưing giữ ùd Ngự ếđ ,gnuC an gns vi lại, Cho niơưg iêTn chỉ os tm lần àl mỗi .v tm thì niêT mn
yàm at tytu chân như honKh ggưnn mắt thái ngohp đọng, y chk một hná ,hết tuyt tné iđ nohpg và bc .uưl dung
nh hn nđ m mt rộng không óc usâ bé, là im tbếi nấm yah ngotr đắp. nl hải,
cákh ìnnh gũnc uýq Sự oca ká,hc tư rnêig không người ưign ca inơgư ơigưn. ngươi .ta Kih của hơn nhìn đang
ôhkgn là ot ‘trộm’.” ưigNơ thú đây ý gnưi àl sáng thế nưNhg t.a cô nhà c àm của úntg là đây phải ngưnơ ưngc hoat ,gn uti tyù ,n
không oàngH thoảng, thc nôhgk voà nnhì yêu nCâh buồn hngt ung yâm ndug không sự gió hc ôc và nlg n.t bay trong hận, gnNhư mắt hn, chỉ uDy không vô u,iv óc l
vẫy: tử “Cùng ta nào ìmt c,t “Ngồi li ơC ta ưnig đgn kimế tay, vẫy lại ìg? xuống thế lần làm nào.” iêus àov thời căng ,iđ óin đều thiệp .yv ,hck im, giàno nv inhên gncúh nNâh chuyện Đã Lâu chưa ơig l cnyuh xme ac àl gni nngh nca ết Hí hưn iđ Phù hckáh âđy nhtg
ar và,o tothá khác, phn il gưsn óbgn xòe il hhnì usgn tm t,m bpó àoH âhN.n siêu bn U lòng giả gừ ngtor mhc nnghư đy aox đứng vuốt tuy nhtâ ac đôi gừ, lgnô chiếu lúc Cơ iãr Phù oc dgn gnóm
nv nluô Bọn đối h ohit.
Y i.đ h gnhkô atyh
tuv hùP rãi m,èo oàn. nói con ev li chm mtêh không âhnN
sùng ,sc sc ùSgn
itngế ơ.ri cm hgen Hí th uâ,L Trong cmh có đnế mik hĩtn
mt bc knih ogtrn énb iggn trẻ .h dung ibu oknha , người inhgm nyê s và tm của gign sng uchi ib ấm cs với gii cho thật á,p tuổi, tiền Hắn
Phù Sơn àv thú, hitnê uNế sáng Nhân nô đ uC icư ra người hnâC iH cảnh bàn yDu ngx ưn,gPh về hòa: nđág gn nv .h htn tạo đã là Hongà
từ gi !đu im tiên hlc khi êsiu thoát Cũng đo tb uđ k
rt n?yà gnoàH hgnưn chút kóh nên t, aT gniG kia soa gnch Chân ìv tht Duy có chm umn lại ìv nói nsg chằm ngươi ac hắn mô lời hưgnn hìnn gũcn động. họa mèo uq iơư,gn noc cb
a:hò Bitế hik ưntg. hiun khu gkônh .v.i.à ,moè nCgô nhơ sau ión ếtgi Tức, nggi ơC ưcđ emX nên htu ógnn uhk iếtb. hPù mt ra vn ôTn uđi ùdgn Nhân ôn rt chho đcư gưtn ignơư cm
àHngo nói Chân Duy úđn.g
àl obã tĩnh mât gl.n gcàn li Càng
hùP nhá tm của tn đến chỉ útph gi tựa tại ơC b đâ,y inơ hCo ynà, bằng mt mình. ing đã s êyntu nNhâ
imê,u phần. ênl, ev nhẹ xgnu tm đang mt hòa cno ý hn utv hơi cười, ngơưg Tay ab ôhki ngnhà mtr nv nv hc cằm ánh angm ôn cếhnh
ìg. ,ntúg kẻ đo thì Duy mrt tiên Chân nhìn thì th tmr mục onàHg cnò “Kẻ ruỗng, tù k thì :nh mrt chgn
ta Hoàng nvga Duy hto.i iđ hnúCg Chân vẫn lnuô Giọng lên:
ìth ct hiện yU !rõ gêimnh
đá hòn ếth pch ca ln đáy, it hóa umà sông bóng ếgint ế,icb chìm U tận, hná đó oàv dọc ưnc thành gnxu dngò rt thác gnob tiếng, lên. một dià của Hào ásng tp hnax ngươi giới oCn àl và ngób si usa il một kia
“Im c nigm tt àv giơnư ímm Y .ta cho im:ô s
il lc ưhc ư,gơn Vnă hpân mhin acih áp trung Cảnh chế hn ếhnKi qyun Môn, .h igonà êbn bên gtnur Đạo êniht khỏi đế hgôkn ta xưa, trong ngưi v tập êlni năm uh,
th.ay măn ãđ đã nơs hà hCín đi, trăm nhân nmă ínch gian rtăm
hi đang ihếnc iđ yga àgion ccu đến iTuê nal Bên nhất. cấn đến arhnt u,Lâ êtnih hcư nTh
này quan ếnđ iđ ưgơin aing gì ý !aH Con chút htì ngươi?” bối óc grnt úcgnh cũng nên tiền kh cười một Phù “Dù vi ch. ĩhagn Cơ tiếng: thi tm ia y.v.. như kiếm hucyn âĐu nlêi tôn gì, mèo at hnâN nghc
bc sổ cửa ếht hc c imch at tero rụng, ákch. rnêt n.n ô nuxâ đến ngt như ưngi â,Lu Hí ranht ìnnh ôpghn ácc ab,y đyâ àl tt tường qua gnt hao ra Tonrg nv giới iG