Logo
Chương 6898: Trưng ca (2)

Nói nó “mới” là vì đất vàng còn mới tinh, nấm mồ được nện rất chặt, không có lấy một cọng cỏ dại... nhìn qua là biết vừa mới chôn cất không lâu, có lẽ đoàn người đưa tang cũng chỉ vừa rời đi.

Nhưng nó lại vô cùng cổ xưa. Mảnh đất mộ nhỏ này được khai phá giữa hỗn độn hải, mang vẻ mục nát của thời gian hằn sâu. Khi ánh mắt người quan sát nhìn vào đây, rất nhiều câu chuyện đã sang trang. Thời gian ở nơi này là thứ rẻ mạt nhất, trôi qua là mất.

Tiếng sột soạt vang lên, đất vàng bị đẩy ra, từ đó thò ra một bàn tay trắng bệch xanh xao.

Tiếp đó là một bàn tay khác, rồi đến cả một thi thể khoác trên mình bộ y phục rách nát, dính đầy bùn vàng!

nhc Nưhng tếh nêl dùng liền khuỷu ghnc dưới đ, c thân ngoan b rồi yta nêl tr ưg,cn m. na hắn ăln
ac cũng Lương T đó àm Nhân ra. uq t
ưcđ “Cũng nữa.” tay, thân òcn oba ar hkgôn biết gnhkô thủ cưah năm
hn đờ: của “...Làm gcn nhKoh chk nil phiền r.i cười theo, n ếtip
vné sau .uahn C tgn soà áchc liền đưc ưh đa nh đn hưngp và m, k tm khi mộ thế hnkgô
gôbnu x.gnu ưađ tnuh mn ntg tếh ê,ln Tay lấy rmè hn ir độn, hỗn đột tm
idn vĩnh ưh và hc,có diệt. hằng ôiđ ,éoh ếcht umà s khô là mt tro cho tm xám hct Đó đi
động gnxu nH nổi uqá không âlu l,c .ct nimg không nnê lp ygã nh đôi đt, tay đầy tM nyag đnh úp nm ghnưn chống c đã ùnb. cử mồ chịu nlê yat dy, ăn
gniư trắng ahxn v ac đnh ti Yếm sng ôhkun il àl đã mâ ôgknh cb,h rồi gnđ hắn. tái yâđ âlu tm thoáng pg chỗ, níhch hcc tm u nTahh tb
tựa chắn” àm phượng thấy, Yếm mắt Thanh àl ìnnh áđ onc diệu tường y!nà hoàng ínhhc của ôiđ ch “Bức
mở Ri ngột đột r.a
do ayt lời rtn ynHu chỉnh. Chiếu onhPg u,tL Tử hThan gihpN ôv trí nàoh đã íhcnh inSh bố âcu nh cho tr thượng hắn
C mg ncũg tđ mong àny. hắn đều iTh khác bùn T òb trên âyc thoát hố oàn nrtog a,r đống gi mi. sơn mầm s vào vàng chi đâu Đà siêu tm rgntô
xuống óc mắt gbn Ánh kuh rìa niơ cếchi óđ mộ, iơr ũ.v một hắn
trướng. anl aSu uhty khi élt nnế T hnthà oht ca cnghó ngọn óg,i hnnah rời ênny!gu khỏi cháy óah hắn ogtrn tức la leo khí gnn m, bàhn cả
miệng. nàvg hcs uhty một ,vgnò pìh lúc xa u,âl Hn bùn ìhp il coh ăln ì!hp an ckh ôcnh mới rátnh rngot h,nìm nh ir
Đôi đgn ht àum thân nlgô mt kia mắt hgnn lấy ũ,v máx rồi nugx ps iTh Hn gđưn ycâ. mỉ nâv tor stá ũv một nhtg hnư nqau đ yd, ếihcc như cánh ưađ tm ,áci vy rnêt t t.s bằng gnc yat tm cổng về.
u. igó lạnh Giọng va âm theo gmna hn từng otrng va ,trm iơh ht trn
iuX xẻo tth.
Vtú tvú vút
t,có kẽ tđ r ,m im áhn áim mt sua ưt xuyên cghn qua dià m aih nm ìbhn nh cót ăhnk ,li uxng chuyển. yat khó pém tĩnh vàng, tR âlu di oàv
nTahh mếY
nàh để chuyển axoy đ gian này.” rit tự ta “Thế vt nháđ do hsin tm at, cth iđ thể cc vn sp óc hhcní Ý đc bá? lớn, rộng sp sôi, đ
auq ,ynà áp. utL nđ haty cl yHun Sinh nơi Chiếu này cưgn dùng cao trấn àvo hát,ot tình đ htì hải, mt cường ưvt bản siêu, vũ óc ig bng ntr bị na htc một tộc ig nh chưa T gBn thế măn gian. hti lạc chỉ đã mình xưa Nhưng ếnđ ncò ihgpN iếcch măN nrt nthâ mt ,áp chu Bng nTahh tc
nêb m nihm tgn àoign ngTếi địch, đều b at cắt tầng yàn gtn ra. ngt thở ngsó bén nđ ukh nh sc
iht irt ca ch agi ođ tđ, đưc nhập uđ hlc Quang ãđ usa m đức Tn phượng thi ođ rngT it khi mi ođ ra. âhtn mang thấy êtin chrt
aty đưa tm Hắn hơi vào. ln,ê
cái đại nLưg g!thôn k ưNgi âm Nihg chết, thấy yht ơnưgd đ,o thần tcếh sống ghôtn gns. Quán s
il àml Vn nnê đ.ó ngnó chút áo: xc gì c,hb cgn dùng aty Yếm aThhn trắng tay đ
ũcgn nát một cổ hóa bào người ngohp nhm tnàhh trên hácc hắn ưax. vu rcáh iv Những b mang
óha tih hn hn hncâ ưbc, ùli nđ ct tr na ràng. gang lại rõ trời— Rng nl nhgkô nên nil gnrt hàtnh Cn bé,
ra. mhn đột ngột rồi lại li Đt tng m
há mgin lên .cd mộ, thở mép nH chống aty hia
ch u đẹp tm đang pưhgn gohàn rungt cực lông. ếnđ rỉa điểm Giữa khanh, con tâm
?nàgh Hải tộc !gì “Cái uđ ãđ
.ahnn ml bm lộ ar đ khẽ mnh,ì cười, mỉm nH răng ntê
mlà. iigò đấy.” o,x được bọ Tuy cíh hnN vic ưnnhg xui mnh àlm sẽ civ gm vn lợi ônhgk b làm phải àm cần
qu đã gánh.” nâhN at ngươi “Tâm nhận. ngươi của nH ta ý mb: ca lm
phải iđ àm àl mt ăgnn không n gưnhN đen hạn kh hTn mt ra vô ếht hiện th bức hac chắn ngtư kia, tuyền. ưctr iig Têiu
ntếi cười, gưhPn éb ayt tc hnàgo lên, cưb Thanh :ra ưđa bật nhỏ—” Ymế
ao?s ca Tự hi Lương tc Vì
âm uáq .him cs imũ có ch v là óĐ li ùncg trông sâu, tm đôi nh là hõm màu máx một tú, quá unt mắt nhếik gsn dui hunkô âuh ôv otr ébn,
tch T c cl gươnđ ogành hnt mhn đi tÍ mới g,rtnư inếh yàn hti nht hit nâdg vi cgn với vci ngx mìhn. đơnưg nrêt cđư ot yũl ra gnưLơ notà v b đã tích ếcnhi phi ca nihế tương
rõ nca yàn th c.t oék ac hNtig vừa hay nòc qu iàd thiệp mc chiếc trường ràng hơn óc ch Hắn ũv hi bằng có ếnihc ênb d nânh gnàoh Tniê t ovà
hTn đã êiTu Chết qua àygn áhngt hia đã mnă ri ếkt onà úhtc chiến hiT iôrt ratnh tiệt… ?oas yb L i?r tm ngai
tồn iv Lương Dù cngũ ca mới ct đi it nhếki thì oas mt phụ nhất hôgnk ngang y. icá đi nhân nữa, tí mt phải tếch Tự
đạp hỗn gnhưn tđ, hn, t,r ca .rit nhiên iig rõ cngũ iđ Thế đnế nhc mắt là nâhc đ,t iahc giới đương không đn âhpn âđu là với hìnn itr
Rắc!
nH ngng hnnì đu rt.i
tiếp thò oht,e đ,n khắc àvo nvé ta ohhKn hn .rèm hưn yat hắn
sng t, gônhK cgn thT gưnu ãol ònc đáng không… t aik lão đmá tếbi niệm!” ihào la
tóc ếht đầu. tiếng rc vừa sau bùn ra nêl vừa dài hai aty tm à,gnv t,c m vuốt li sch ,mt àid thở Hn rc miá nxgơư ula ni đưa itế,ng ướt
theo yTa hn ếpit góc v vén mt cbư cắt hỗn lni ê,nl anrh nh hg,ôkn hícnh dương, đn mâ .iTuê tm igi biên àl nhá ôv hti hướng Tnh
thy Tih T hit được ,Yếm Già oàhgn ãđ nTahh Huyền!
mt hnư úlc Sau chgn ihn èrm u đã khanh, mt tbếi nh tm xtu t cái độn, tựa tổ. nào