Logo
Chương 1957: Truyền đạo thiên hạ (3)

Cho dù hắn thu thập đạo pháp khắp thiên hạ, lại tập hợp mười sáu người thông minh nhất gầm trời này cùng nghiên cứu, cũng chỉ hoàn thiện Nguyên Phù được hai thành.

Nhưng hiện giờ, Nguyên Phù đang lơ lửng trước mặt hắn đã hoàn thiện đến tám thành.

Khóe mắt Tiềm Long Lão Tổ khẽ co giật, Nguyên Phù trước mắt hắn đã đạt đến độ hoàn mỹ tột cùng, trong mắt hắn, còn hoàn mỹ hơn cả đạo văn của Tiên Đạo, ngay cả nữ tử đẹp nhất thế gian cũng không bằng một phần vạn của Nguyên Phù này.

Nhưng mà, Tiểu phu tử của Kim Ngao Đảo, làm sao lại có được Nguyên Phù hoàn mỹ đến vậy?

nêuygN thành ny,à àl nhào ùPh hint? ia đã thiện átm àonh
giờ, ta đto niTê iTnê ý hc chư ếĐ hĐnì có rTm inhêt ânuq công. hạ, ly nHi nên ht dià nói: nóng là lòng lập ì?g knhgô àlm
ht ưnh Thiên thế Quân th giết uđ có nói: Như đạo gêyuNn hcB aLi dài ca gđán ngươi nThi Đi mạng hPù Phật giết lại ih ếtci nnhì mình. mNă thêin T htế. xưa o,àn ihTá h, nTô m,t crưt htní liền cl màl untyr ơiưNg
ca đến cao ai tuệ Tír ?yv lại
kôhgn Hn Cngô Tả quan, trốn angđ chuyện, Thiên iêhnT Ngươi nTihê vi ihp giết rTn tyut ig Hồ đối phó: nđế Tổ nêihT tm Đô hn mi pl rồi. nào yhnuh đ,ến U,yn Hồ có n!h phân gnB Dn ar ch đnế nihM Tú kẻ ,ênnih bế ncò một ưđc Uyển. Tiềm là tc ãđ Long ànvg nhớ oãL nh ,ta kgnhô đ đệ nv là
nLih ,êTihn Tyâ Sơn.
uến htinê thái ol Ch Ngyêun hiếnk ngch Tiên à,l sao. h, làm ếĐ iênT sa?o “Trẫm Đế gôhkn gió Tmi thì inTê h âyc gln trẫm otđ ht nghĩ nhT gncũ có nghc i:nó vậy hnart ,nhìb ,cm àm tihnê g.ngn haò muốn có mtr Phù ngl ngươi vốn o,Lng ý ôghkn
một Phù ngôkh Nguyên v. kh quả là ghpno rnT na. Long ta Hồ hC ta Đảo ngụm có rtc tht nCò iTênh kmé ar ra ôncg Tiềm Naog oLã t, thiên h, xa. qu nh ca hík, àl, này, ulâ bố thể mn một tcế,h cnũg không thú Dn t T ht hptó nói: vn một ithá n,àgoi vị uti óc Hn puh ôĐ. mKi rytun gns phk ưing uph
Kim sao? thường đã của lại ioc “Là rồi.” Ngao ngược Ta uiT t hắn phu oĐ
đủ, luận đó. gađn àic tựu Đi,n t aHi nH Đo tuyến ãđ gưn ãnnh lc nhân hLni áb õv mc tếh đgnô Kim tử Tiên êiuT piáh chỉ v aqnu mươi gortn óc cũng inđ ácc vạn đều c iàc peh miK Phù unyêgN my aNog đu yht cắm ngay văn ghn đ lnog gtorn àov o.Đ Đình aoNg ,tp ca nh ếđn thủ,
năgn đi, cản nhất phải “Ngươi định nb mau h!n
vi h,a được, thì oĐ lin gii ođ. đ.o tm ađ hnươg gcũn êtin ghôkn yv tu h,útc đ, óni: nngg Thần h Hắn ếuN nghkô thành n,ơs pt th nc iênT hátnh tụ ônhgk đi
bá ếĐ êinT đgn nqua hkp nvă imT của lời ,anuq võ tán ogLn. đu năv hi bá
,nrt htp hapí mặt sc Hắn ung nh dn,ug bcư iTêu v Đ.in pth hniL
t ,hùP thế òcn Tnêi iha đấm Têin à,nh nol âđ?y nào của any ơưgNi mt trận nhà ccư đánh làm nTh ri hĐn,ì tnruy nhTêi ygNnuê hìn,Đ
gtếi sc nD liền Đỗ Tnr mnu uTh Minh ncgũ aS ôĐ áp:đ bỏ biến, My v tôn, ưS trốn, Tả úT H hêTni ngĐ hk Tnhêi đ.i nCgô tm thật nghe yàn, đã úrtt Nhinê qu iD đ int đến đã Uyn n.ig đ
sao gnhkô ãoL sẽ iTm rơi snơ muá ,vy địa, tiên hTn lia nv khác Long trong T hkông ếnđ hơngư dứt igi Đã uyqết đmi h, hátnh không tib. đoạt Tiên ưnh gcnũ ahrtn, đp:á đot nv hỏa, yan uđ h,tran tm áđnh B tnarh rhnta s với chảy. nt?r tngơư
ếng,it một mệnh lâu iàd nói: Hắn nhkôg lc .an ht “Đáng đu ết,ci
ch Phù đó nm đ cũng hoàn hki Nhưng Tnr Dn hai ngêyNu hitn gi à,m Đô àhn.ht
l ápđ: xưng.” đo “Truyền Tổ thiên nLog ,h ênn níkh Lão Tiềm
nênyug Trần àv với unytr chỗ Lưu v chính htarn hcư ânhn ht hìĐn Pùh mt ca iênT t khác Đế ìg? êiln Nay Tniê hạ ìv vi nhân n.hp nli ynà o,đ nithê hưởng puh nTiê gnưhn óc chíhn hnĐì nL thương đối yTâ nh nhLã Đông ,at mà diện ncò nói: nuêNgy vốn ìnĐh Đnìh ã,ci Tiên da trui àl dựa nguyên ơig àyn ci.ã hnnâ, Hia thiếu êgNuyn cnhyu định nThah ta tb đi P,ùh Trần tử Chn v, maT nytur arthn uph h.ùP một tp ưS ca ytu yêngNu iThnê nghị, hc aty Thiên at, cần đ cc ênThi ht hknôg
gđún tht imT onLg đến l.cú
ahnu Hn hiênn chính Dn hik Đô och óđ, đó mt nTr il gian, rnT Thc đã cnh Trn ith tình Trn ihn lần nNyêgu nhớ àl h,Tc Đô cưđ gặp Thực. cúl ryunt nD gp nrT và đã đầu hùP
oĐ mà điu Đông nói: lớn, cùgn, hắn Noag uchny ginươ g?ì to gnht ôv chí Nguyên đệ .unih àny ra th hntha ùPh iud mKi Lãhn ht đã norgT ưuL yx áo truyn Tch ohc gynuNê tử, hùP nrT rất Sư thậm ihnTê tếh nyrut T
.iđ vã iv T ri Mnih Côgn
ika tuh àlm hcu ãhnn gian đều niBh nih cTrư oDhan Têinh vy il ac gnưnh cần norgt đi thế êihTn áhip hiBn giữ tuyến cl của ptáh Thiên .il Trn h,ctế bi thường hTc đcư biệt, êrgn,i tế các ýL ânph Vương hôkng n,ahoD
aig của hoàn tư thông trcư tnhêi người tăng nh.ti imT đ t truyền ế,Đ Lgon tuệ, ta inêT đpá: Đô nD Nêyung rnT cưđ Trn hup T t Pù,h là ir tư khom Loã
Thanh nThưg Tam Cung. Thhan Thanh n,hC Thượng hC,n nLih oB
n!D “Trần! Đô!”
àgyn ir hbin Mấy vì t Thiên nTr thù g,đn lt ý đi t nògl đ,nế Tổ ,t Tnr tử. t bt ng Trần dung đáp: có ôTn ngnưh tĩnh cao rnT Đại n,h mTi htn, n!ìhĐ B iêut án nit óc ch hup ngdu ếĐ hạ uph ođ tức.” ơggnưi h nh ht ehTo oLã ,k ra tin s phu nTihê tức đyâ, tnhâ hpu oáb óhk đổ nên Bệ Long cNg rtuny
ngưi háck uLư quá có íhun à:my khẽ Trần “Phu ?t Ngươi ơgưin. nhgi aoc của khiến ưc ngờ đ tâm Lãnh cTh Đôgn phần i,r
Đh,ìn Ngnêuy hpn ếnbi Têni lớn còn gnĐô phc nhưng pânh, s đáp: và s an. hôngk hTn ihTnê hnsi o,ln ưid giữa nàh, ahtnr utnry lniê ếnđ Phù nhàth Lãnh quan bất ra ngt tm Đình iàn,og Tiên tt Têin nTh Lưu
mhăc Nêgyun với tsá chú Hành ôtn oa?s trước utty Đhìn. nòc gnđá giáo chính ih Thượng luân, uNgêny gdun mâhk nđag xưng qau c naThh i:nó hmc hơn Tungr àny Têni Bo Quả diệu hitn htt ,luâ hpu của ùPh nrtuy àl cngũ ,t uhp Tnr ihLn xứng ưgChn ca Phù c.hp Đyâ Vân mt, động quan nhad t ra khiến gưni ngđ Tử Thc, htn at Tnr