Logo
Chương 1705: Hoàng Lương

Giấc mộng mênh mang, khó thấy chân tướng.

Lữ Dương đứng ngoài hoạ quyển, mày nhíu chặt, và ngay lúc hắn đang suy tư, trong [Hoàng Lương] lại có hàng vạn hoạ quyển từ hư không hiện ra.

Các hoạ quyển không hoàn toàn độc lập.

Thực tế, khi Lữ Dương ngẩng đầu lên, hắn kinh ngạc thấy một Siêu Đại Hoạ Quyển bao trùm tất cả các hoạ quyển khác, dung nạp mọi Nhập Mộng Giả vào trong.

Giang cỏ dại Tây, mức Đông, Đi gnDơư hu àny, ngoại íhc ,Nma êtnr àno đều hiện ơin oH at th đầy có Quyn ,cB yht nGiga c nTrgo anGgi ư? Xu, L [ãoL uiSê chí nng gnn gniGa mht đủ, nhỏ nu]áQ tyh một .lc tmh chi hải ìtm tiết ếnđ nH Quân Tnêi úin
,idà ngdá mm đgn. tm nngươ n,tuh hk ôc v nhá tóc ơnDgư tm cười Uất hyt rntò gcn theo ngcă onPhg ahhnt Lữ rung ,nói b y,
tU rời uâl hik gln đâ.y êikn Phong unm nưgơD nếđ gôkhn tm mi Ta ơ,ih Lữ imã hk th ,sua óin: l rt ch đợi, rt nn,h gncũ ra
ogLn lại Dơgưn mt ta ib, L gưnh Phong ob đang hoặc, pháp Ut âunQ ra ikh !êln i.r cnghú còn phấn: Ngay bên mc iTn xông đến ignh “Sáu lộ uma v nch
y hec đt ênihn Nói oá go,xn mặt. ayt ly
yaqu heng lại. uđ tiếng Dương Lữ
Uất Phong âul nơh. Ln lng im y,nà
gncũ ? aos? thể mgn óc nhc ơiNưg nh nđế ưghn
hoạ cá không ngai riêng từng uếN nhân. l nói quyển
iđ màl gnđa gi trực đây?” phương: đạo ơngưD gì uih Nưigơ tiếp của L
thấy chứ!” tếh o?àn cấn ib yaG Tin
n,ig gln ynà hnogP ta tiền gnn bản lắm. ra Sua đầu: “Xem hi cáhk hgcún ôgnhk Không áci htchí ,osa cư.đ đổi tU im tm chk cl ib
đang nằm “Ta m.à mơ
đợi nói :óni ếtip Phong ưCah ãđ tU hết, gưnơD trực L
iph “Thật phàm.”
đã Hắn ra tchú. ôđi hui
nv g,ì h,Kí có t?a nuqâ chẳng hâcn auq nào được kinế c?h ùngd đ hthcá vẫn yuLn ynLu ôgknh àyn, ùaĐ ctháh thứ ngươi hKí óc àm Th cth hết sao, li ht àny là
otngr th.c gii Quyển gnM tênr Vy iĐ là níhch ac cngô Ho hin đu iG cộng, anig sẽ thì y tgưnơ iêSu v ếht phía vi Nph ứng knhgô trí đó, utx im
.l Quân hnn mọi đi tál, ngaqu rt đến ưrct ht núi chân lại, tr ,nhnah tđ của inh nkiê chờ tm sắc ra đgnã Lão[ onn nhc trời hct Lữ uđ tm, Dương á]unQ
iơNưg ahưc còn âyb iuh. giờ
hPgn.o Ut
ntruy pnh nói: tai ta bên int nôm gp bối mộng V a?os sua ngt ,đó gôtn “Hửm? aus at chưa đến ihk một gia nh gayN oSa qua nhập ?gniươ nigg này
nđế để ngươi.” cứu “Ta
Dương trong bt nngh nm động tất mà Quân bngó my nhnì tu cũng một gniư o[ãL Không c xông uđ đang uáQn]. ,y ònc Lữ oeh,t ra kách hc ưt,l
hti háck ohngP đcư cưi at hep mun gnađ tếgi nhất!” đệ đấu, ai ac huynh nhiều Tni ácc hnô?kg aT gai xme tU bi Qnâu nói: Long nhập có
ưcb mà rt là t.ch hắn ho hip như Tựa inh nuyq, không về vào
chỉ ếtip yiâG Phong Ut ếipt tc eoth, thấy :inó
,Nhc ênTi tb ưh nadh “Mộng Diệu truy!n
ĩs iếgt hKí Luyện tm àl chn aqu hc chuyện óc ca kih àLm trước échm lại, chgn ognL lâm đó tu tiếp tục Lữ ughcn iGng gì nôghk dừng Dơngư nào, âunQ mng ôh.it inó:
,ra inhcế dường nô ênrt đẫm àno usa, đó, biết kngôh Ngay khắc xanh nbiế ưci lệ nưc cưb gtn t áum mt, biếc, toeh nudg nhc óđ tm hoà. có ohhnK gái tng om sc pl niếhc tc nụ ưnh cahư xa sua trưng là ra. đại ghnôk niú mang tú cách nv yx ôc đâu,
biếc dưới ac qnyu, vmò xanh oh nhbì ar ihn vào tm ưnngh mặt Đập h,n tĩnh, mt cái gương trời mđ. nrgot lãnh trời ìnnh bu li nd là
hck diện của đối tír. nyà âmt ãđ suâ tên àvo khc vị nhoKh ,tm
uts tới phy tiu iđ aqu. nhnâ àm Hoa ai tháng mđê chính đầu đệ vị nh l,ông đạo hgnkô hnhíc chân tm tU hep là tr khác khăn nogm utq ngày tnâh Người pếx, t mt nnâh tnury đội
“…”
nh,niê Dưnơg lắc y, L đầu: li nnìh uyT
uqa mc umn đưa nc tmh cá]Ch ar người utqé Dương ôhgkn Nếu L th mng dùgn gàdn d nMh người. ch iv àl đcư. cứu ,nch hik [Chế àlm nh áthn,
âlu ln thận uhi nơi sua ta il từng ơưign iĐ nhc ghnnư thú gũnc s ir, uđ ngrot cn ếnđ nyà .nào này agn ìth hơn…” mgn từng nBa tí, v
tiếp đt iâyG h,eot tri t.m mờ
Lữ ơư:Dng ?
gniư c ,iđm mìt ra ôgkhn ,gnm nl, vậy dứt k nhp mộng gắng Trước tt đ đhn óc dn uc pưghnơ nđo tm mỹ L triệt mt htì li hip nmhì iig honà im bản nơDgư đ sức hết xu. ac ln l diện đó, pháp bng gcũn nhp quyết mt kiệt tv dù ,nó đến vị thân hki àl hpá người sẽ igi xét ,nyà htn không th dò
gcn Uất hniên .đ đột ac Phgno cm iuB
xa nimg gnur ng,ưi hni cuộc bỗng đi vùng đã ntr nh đt ibn hêmn núi c ơin xăm, tm ônmg tyh ca ra. mt ngang trời nchâ m hai iđ chỉ ct itoh Chưa hyunc êhnni hỏi,
bối iTn óc th không?” xem muốn sao
một Hay hco ưgL?nơ noHgà gnàHo Lgư!ơn
lát ,phm có vt ih giết thù mt hsc yêu ó,đ sẽ tv ingư va hgcnú ckh ,nb những ohc hay nliê ũl yêu nv thủ, an đã obá htếc! mâx onig Teoh at ưhn
Nghĩ y,đâ .iđ độn L Dngươ pl cưi ếđn nuqga ayb tức
ưtrc mgno lão ac ão,l ãđ ơngi,ư nhìn ngươi ph Hoa th lần gnđa cùng gươni mt vô mặt .ngm it chnâ ygna hnân lão Uất Hiện m at nm “Sư uc mt ngươi n.a uc
gMn gxun ác nhân, Đại íaph nH hnôkg thường, tự h ch gcnô nhêin th uiSê không inag gnai kngôh iG vào htân phN oH óc nyuQ .tnrê óc khgôn nhanh chóng ìhbn ìhnh gn,c tiến phải
ht g?ì Đây àl
n tử dung mạo chp ếđn mắt. lùng, iùđ một êuik ár,o õnn oac ogn lhn pc ntrga yht av dt, giản trắng nl Dương àyn bti lại Lữ ámt mẻ, chói nơđ Li đc
unQâ. điệu céhm trong Giọng ếitg ongPh noLg chìm s Ut ca ngđ, đm phấn nv ncò khi vô hkíc ùngc êhinn hni gnưh
àl yĐâ ưs tỷ at. ca
ngiư có lại, chỗ. ogrnT nyâg lập c thiết tt .này quyền, âtm Ln ntê tung quyết cái ngDơư Phgon Ut ưt àny dơ n ynhá tại háđn cảnh đứng bn ra qu gtnư mắt, được L
y nli gnôx Ri ra ngoài.
có việc tht to ogia shin h,kcá đnih phi àm onà nitếg xuất mgin suá tai ar ra rồng, biển g,rn àdi g,iao Ri iđm c sng nch chgún không unvg ra qu ngoài óc, vật hngkô rogTn âm gầm .ôtih chỉ àl hiện. n,sg vẩy, lớn nhtâ gnhôk hngc ,y mngó ngr há ănm rng nâmg uư ìht ahnth
Dương ôth,gn ãnh tgi. hánkg, ưDi cùg,n nkăh tìh vẩy nhìn s il không git vgùn nht áphp vài gnóm L aph khiến htếc ,utv vô mà họ, uđ hung nưgtr tnh ir thắp khóe xnôg cơ ngưnh ra qu v, ùtrgn lắm útcr tgrôn mắt ùgnd cno của il sợ phn lynu uq gunv thuật, íkh ếkt tnih páhp aki thi hc mới vy tnir sáu ngsá ivà kóh
s õr bại ta bị hátp ra ,l aki uc ln .àngoi ayt nhưng Mng ‘Việc lp gn,iư hcc tức vn iuD caưh nch Nch ,nih Tinê b gnàr voà ri ra đuổi v nuế
mR!
“Trận ,ti ch!t đu tnh lâu Chỉ đnáh đi tm nph gchún :nió sc áic Ut hưng tnhâ toàn tyut rồng, vcá ta yàn chân đối nhogP mđ ,uám rồi, thấy
mt tgn tại .hc đt iR biến
ium yĐâ itu ta.” àl ca sư
gnũc hg,Pno chốc, my Chẳng xugn. b ct n,mg dưới con hgnúc gtưrn b uás thắng, đám Gi pNh rùngt dắt s một uđ dn ngt ca ciá của đại đầu Uất gnM
ih tm ămn .tm cơ yâđ gnàn Tyu ênnhi, là có
liền từ hn ngẩng .uđ xong, t óNi
mình t h,u .an đừng ưign Đo di la
tm quny ,mtâ v ar ưDgơn lên hpgơưn knhôg phục: đ ac tếni hiện nhiên, oàv Tuy hơi, mặt mình. nnhâ t,ếib kính hoạ ênrt iđ L ch cá đã th nh
àl ta…” ưs ơnngư âyĐ ac
lạnh gnlù iuđ L mt .igntế Dgnơư cưi Đối vi yà,n
đầu: Lữ Dgơnư gt khẽ
tt ,mt htôi. hpc có ohnPg ht at usa ưnh làm ihttế uxân hc hiểu cả ưS cư.đ ngnơư sư pl “Đừng rạng Ut phụ sao ta đó già sắc nói: ml, cưi đã ,yv hpc ngi
ôkhgn nổi.’ ‘Thật tni ht