Logo
Chương 1232: Đồng Tiến Đồng Thoái (1)

Bên ngoài Thiêu Tửu hồ đồng vang lên tiếng trống canh, phu canh kéo dài giọng hô: “Gà gáy báo sáng, dậy sớm ngủ sớm!”

Trần Tích nằm trên giường trong đông sương phòng, trằn trọc suốt đêm không ngủ. Hắn lẳng lặng nhìn chằm chằm lên nóc nhà, mãi cho đến khi tiếng gà gáy vang lên, tiếng trống của phu canh từ con phố bên bờ Ngọc Hà vẳng lại.

Tiểu hòa thượng nằm bên cạnh bỗng thở dài: “Thí chủ, khắc chu cầu kiếm, chung quy vẫn không thể cầu lại được thanh kiếm năm xưa đâu.”

Trần Tích đăm đăm nhìn nóc nhà: “Kiếm vẫn là thanh kiếm ấy, thuyền cũng vẫn là con thuyền nhỏ ấy, sao lại có thể không giống được chứ.”

gđan eX at Nag ,ônm kiệm ,đ lại nhthà ab nôiu chở rngot uiT ms, ưngi, ó:ni cno oinàg một mua ưnơXg chiếc, vẫn sẵn, nòc một áus có Nhưng hpi ngàh. ra cno đi B ãhy h bán tàhnh giữ onc lớn ãMn nhiều thhàn, giám kéo đi Hoa hnmì sức nag hàn ikh chúng hia hìt tiết ếcchi đnế Xe hìnB lại imư uam dt gN đt ban cđư c.b ,gưnđ mlà iưm thành vàgn gnđ về. đấy.” htì vội noc ch bốn Đông inhk u,qá yl phải chiếc tưhng
.gì nrT nói Lần này ícTh ôkgnh
bao khoát rtgn, nió Đao ta ia,g Ta ig ca gnôĐ iha hip đy. e id bàn unế cả dứt Bào ngài tht đâ?u hnơ mỉm ònc aty ig s rgn cười: đi, hN âđy
?ánh t,t Đông là m,ò r,i oĐ,a hc đi, thế theo “Ta không sơn ìht Ta đã ngươi thní ghnù gọi đ.cư phải gànn hoa gnôđ i:ákoh ncũg ca ngt không Bào nói đyâ sao lại tiá Kẻ thua thắng oh Nh sao?” àngi thì anh đhn hkgôn Nếu ikh pch inó hN sảng at rtmă mnu muốn yàgn cưi sẽ nnh ygnà nưgi agi tiếp nào? Đao hồng, hcưa
lâu đ chết? ctưr đến Bào hả, “Người ha hết gnnh .đy gnH im ôĐng ênb tháng tá ta nhân tiểu ành ànb ugxn sống s tngrù hngc Mi cưn không ccá gnh giờ đá: .lp cũng đi, hn at l c mt còn li gàny, aMi h mlà ca đưa đã đyâ ngồi s ctú iga s quan ưic hn,kôg
Trần cTíh trầm m.c
bàn: ta, áont này ta gõ ãđ cnyuh lâu t õg Đ tính ca uhct Bào ri. xuống tu
làm gai :al vnga hyt sau mà hêtin que avng àov ca hnad Đao hai dựa ht thiên hâcm óc còn thong vào thả ưcđ ưul .v ucht tbú it m óc ghcn áic bức hcká nhi tuyệt ta ig hạ hạ, ơihc còn Tề gưnNh thú nhtiê c vagn vào htì đóm để ãđ ut, ưtrc chỉ na nTr ,ir th hadn đy. h danh gùcn nói đó mà adnh ghé “Chuyện ngôhk đưa ntihê hik Không Nh à,ny Bào
àon? mày: nhnưg bạc àbn Ccá Trần khi ngươi Tích t
,gơniư nd Tnr nXi nv im r.i diêm Đ hìt Mai Hoa hco il hTcí ăn àv c hnìn ,li dĩ còn :ac gi màl định đ tm Bào
đy a,r ácc qua túc đâu?” oHa hồi òm rồi, đêm bước b aiM át hỏi: ignơư Đ ac hut Tích tò Trần
vt ếxp thay y rTn ngb chíT oert hnnì trong ,ngn tm ưgnhn chéo. li agny hpc bộ kỳ bổ ch âln ri ch b phòng,
từ áo. ibết bắt lại, cả cm cuống àngN tay nnh ,đuâ tán uđ ar hgnk ếđn vò hncg hnmì ống chợt
Có Tiểu ngay!” l:i áđp Mãn
đúng, iuT đêm “À... tchú: nđúg qua đã bc tm ànb gon.x ngẩn ra hòa ưghtn
hòa ôkhng pđ:á uti Mãn Tiểu phải tư?ghn mêĐ aq.u..
htn mà il ngàr huic ákhch nhân c pih nói nch nhà at m điếm, àov nbê ngig ồm: “Rõ có ở.” nữ bc Nhị Đao nhđ ưngi
ca oBà và Nhị đến. Là aĐo
gnưi ón:i cạnh im Tiểu ìnnh rơi ,ch ,gôsn mi ikếm phaí tcú hnưtg àl Tích, bnê uđ khgôn có hpi àml vci khiến rồi, lẽ yhntu gêihmn chủ thôi.” kiếm hòa che thhna yth ch nrT trên mtì thí hnaht đã Có tm xuống rct,ư àl đã v đi nim chu nìhn hTí ihk mắt, uqay uc ênn i,mếk người mà phc chk ônkgh hnt
"" gtếin. tm rTn hícT
nógn nngh Đi xeò hntí Mãn hucn toán: ,yv nhỉ?” hnư yta ìg iuT b phi chuẩn ax ...b
ãim u,lâ itu dy. trên nh õg ar clú im nm iĐ têmh ahò một avng chu gntiế kih ignưg gà,noi nếđ ca thượng lại lên, ngi nrT Tích
đầu.” lại bnà đều cũng ếCuynh đâu ,đá đi phải việc oa?s âyg Ccá bên Trần sông gin từ đổ ămn đ mt gnd h:i đi nhgaĩ cs suốt này thành ignươ hcân ngcô htt ùd v với đng s mặt num đi đnế Tích biển, aqu
gcnù Ta âyb chnhí rt:i nhưng mt, và hu tiền oàB nơi vì đâu. chân li Vi iưng. phải hnđ đi ac lương gnăn là àti chính áCc đhn Nh hyuếtC nrơgưT còn gi nkgôh vi tnh s àml đã vi, ngươi Ông thuế à.ny danh mình Ta Trương c lạc ếđn nhân chcá vang vn ươing .nâhn thiên hkp muốn uyT cải điu gđan mi có tb úh,p gn t mạch y .đó Đao th ơưgni gônkh phiêu ulư hnhàt biết, tiến kinh nă căn cơ dùng cần hạ. cần úlc nươig Hn s ac đại khả
cTr g nhahn b ud, uil m.l phải sung: xe Đao Nh ndùg g mòn
.unôl mHô một Nhị Đao nghĩ ngẫm lát: đi được nya
Hn chợt ơmc un hN hyt Mã,n nhé, Bào oaĐ uTi huky genh ngađ ngig y.đ ehk ango hnac ngoài oang oá, ăn ac nhiều ta lắm cài c:a chút
đặt tẩu pih intê tm àl nàb thuốc b óngn nl ,đá ntg xe uĐ lưt agn. tay gp ar, igơ bnà nH cnuh guxn: lên
Đúng bạc hòa Mãn ế:pb .ưngi tohe này, s ta htgưn ta đi cngũ rồi, bàn lúc hàn Tiu nhcúg “Công ưcb tui tử, ar và t đã
ưniơg cLú hoặc: óc cThí rTn nghi nđh trước đ.i uâđ
mìhc ncũg hnc nm ,dm nhêđ cuhng ìhnn ănm đyá gnhà đã dưới vẫn cnh sgnô iếkm Trần Nhưng òha nhà: cíTh, đăm àl nàng sét ùnb cón hn .ir vai ăđm rỉ ãđ Tâm sóng “Kiếm vẫn con ib đã l bên có yhutn mếik quy yntuh nhỏ áhck âsu là phủ cũng thahn thượng iTu tunhy l ,y lênh xưa.
crưT im pt lmà Có ngoài ckhá đ gì? nrogt ir đạc úcl nohà cứ âđy đin im chứ. nah nyà s đnế il àl t úLc oteh tt chướng mt nCgô kai hưởng chứ. nhún đ nưgi người tặng ,ir Ta yl cho hgưNn nnghhê yàgn :aiv làm ca cưđ phải umn đi Mãn hoc hhnà.t gi lmà mnă còn ươTngr ,ir ym ncôg Hôm đó Tiu htế li .c.ư.đ gngna ,ưxa iga nhất làm id ,đui at iưng đem ũncg tchú my ym c ms sửa nt hpi cb đ ,mt làm hết im yna ìth t lành, ăn đi iêvn ta ăn htnhà ngoại ta, at đ.c đn còn s nihk úlc at nàh ơnưng tagnr kết ơih li đu
Mãn tăng Tiểu àl ahò uTi nigg óha pih ếht đy,â íhT Tui leo angi il đường ãđ lc àl người kỳ to đi aih uến nhưgn à,no rồi… cái ưnhgt hngôk h,nua h,c rãi nig mắng.” diệu yâc đến hệt khi y:d thn rau đó mch người gp úni kẻo